Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Bộ não bất tử

31/03/2008

1. Cánh cửa bọc da ập lại không ngăn được tiếng gào khóc của mẹ tôi: "Xin hãy cứu lấy con trai tôi, các bác sĩ ơi!...". Cơ thể tôi đang lịm dần - tất cả đang dần tan biến cùng với cảm giác lạnh buốt như băng.

Có người quay trở lại báo tin: "Thân nhân đã ký vào bản cam kết. Chuẩn bị mổ". Nhưng bác sĩ trưởng bắt mạch cho tôi, lắc đầu: "Đừng mổ, vô ích". Chị hộ lý nói lí nhí như van lơn thay cho mẹ tôi: "Gia đình xin mổ. Còn nước còn tát mà. Nhà họ chỉ có một đứa con trai...". Một ông bác sĩ khác thì thầm thành tiếng: "Lạy Chúa! Bây giờ chỉ mong có phép lạ mà thôi...".

Vậy là mẹ tôi đã ký vào giấy cam kết. Chiều nay, trước khi tôi chạy ra khỏi nhà, bà khóc và lớn tiếng đòi từ tôi. Không, mẹ tôi vẫn rất thương tôi và cần có tôi. Tôi là con ngươi trong mắt bà, tôi biết. Dù tôi không học hành đến nơi đến chốn, dù tôi đã trót nghiện rượu, nghiện ma túy, dù tôi ăn cắp hết tiền bạc của bà và xô ngã bà lúc chiều nay...

2. Khi bác sĩ đưa bộ não ra khỏi sọ, tôi mới thấy rõ cơ thể tôi thảm thương như thế nào: mũi gãy, cổ gãy, vai gãy, đôi chân dập nát. Chưa hết, lồng ngực tôi bị mở banh ra và nối với máy tim phổi nhân tạo.

- Đã tắt thở rồi, chẳng còn hi vọng nữa đâu. Cái thằng đua xe chung với nó chết rồi, đã đưa vào nhà xác...

Một bác sĩ nhẹ nhàng bước vào như một cái bóng. Tin báo khiến bộ não của tôi run bắn. Thằng Lý đã chết rồi ư? Chiều tối nay, hai đứa cùng đi hát karaoke và ra sức gào rú trên đường mưa trơn trượt.

- Sao hả anh? Tắt máy nhé! Đưa thằng này xuống với thằng kia luôn nhé!

Không! Không! Không! Đừng đưa tôi xuống nhà xác. Tôi chưa thể chết được. Não tôi vẫn còn tỉnh táo đây, tôi vẫn hoàn toàn nhận biết được thế giới xung quanh. Mẹ ơi! Đừng để họ đẩy con xuống nhà xác. Con phải sống. Con phải sống! Mẹ ơi!

Bác sĩ trưởng gật đầu. Nhưng mắt ông chăm chăm nhìn lên màn hình đang lóe sáng, kinh ngạc:

- Khoan đã. Não bộ vẫn còn sống, hệ thần kinh vẫn phản ứng tốt. Kỳ lạ thật.

Các bác sĩ lập tức hội chẩn. Và kết luận: "Có thể tiếp tục can thiệp y học vào bộ não trong môi trường đặc biệt...".

Các bác sĩ đặt bộ não của tôi vào một chiếc máy, đậy cơ thể đầy máu của tôi lại và bàn tán:

- Tiền nuôi bộ não mỗi ngày hơn năm triệu đồng. Chẳng hiểu mẹ nó lấy đâu ra tiền!

- Tôi thấy tội bà ấy quá. Chẳng thấy có tí vàng nào trên người cả. Phen này chắc phải bán nhà để cứu thằng con trời đánh này rồi...

- Nhưng mà có cứu được không cơ chứ? Tôi chưa thấy bộ não nào bị chấn thương đến mức này mà phục hồi được cả.

- Lạy Chúa! Chỉ có thể là phép lạ...

Họ đưa tôi đi trong đêm. Tôi thấy mẹ vật vã ngoài hành lang, bên cạnh là chị và em tôi. Tôi muốn gọi: "Mẹ ơi! Con ở đây!" nhưng chỉ có những nơron thần kinh rung động. Tôi nhớ ngày trước mẹ tôi cũng có vòng xuyến, nhẫn vàng. Nhưng cha tôi đã gỡ dần đem đi bán để uống rượu. Tôi đã thầm nguyền rủa cha mình và thề rằng không bao giờ, không bao giờ... Vậy mà tôi cũng uống như điên. Còn chích nữa. Mẹ đã bao lần hi vọng rồi tuyệt vọng vì những lời hứa của tôi.

Tôi muốn nguyền rủa con người tôi quá đỗi. Nhưng cái lưỡi đã ở cách xa bộ não mấy chục kilômet, làm sao mà thốt thành lời.

Mẹ ơi! Ước gì bây giờ con khỏe mạnh, lành lặn. Con sẽ đến nắm bàn tay xanh gầy của mẹ, để làm một phép lạ trong cuộc đời mẹ. Nhưng con đang mong chờ một phép lạ thật sự dành cho con. Con thấy mình đi trên con đường dài hun hút và tiếng khóc của mẹ đuổi theo: "Hãy cứu lấy con trai tôi. Hãy lấy những thứ lành lặn trên người tôi cho nó...".

3. Tám ngày. Tôi trơ trọi trong căn phòng trắng lạnh, giữa những máy móc tối tân, để thấy rằng mình đang yếu dần, yếu dần như chiếc lá bị bứt khỏi cành. Các bác sĩ nuôi tôi bằng thuốc chống phân hủy và những hợp chất bổ dưỡng, nhưng họ không hứa hẹn một điều gì cả. Bác sĩ cứ ba giờ lại vào kiểm tra tình trạng của tôi một lần. Vào cuối ngày, tôi thấy ông gọi nữ trợ lý vào, ra cái lệnh sét đánh:

- Tắt máy cấp oxy và ngâm não vào formol cho tôi.

Tôi run bắn lên đến độ tràn dịch ra màng não. Nữ trợ lý hỏi lại:

- Vì sao thế ạ? Tôi thấy nó vẫn có phản ứng tốt. Đây là một trường hợp kỳ lạ, cần phân tích thêm...

- Thôi - Bác sĩ lắc đầu ngán ngẩm - Tim đã ngừng đập từ lâu rồi, cơ thể đã bắt đầu phân hủy, không còn cứu chữa nổi nữa...

- Nhưng bà mẹ anh ta...

- Bán nhà rồi. Bà ấy hết sạch tiền nên đành đưa xác nó về nhà... A không, nó đâu còn nhà nữa...

Gương mặt bác sĩ lạnh lùng không thay đổi. Và tôi, không còn cổ họng để gào thét, không còn thân thể để vật vã, tức giận nữa.

- Nhưng mẹ ơi! Bộ não con vẫn còn thoi thóp sống, vẫn chờ đợi được trở về với một cơ thể sống. Con có thể sống và sinh cho mẹ một đứa cháu nối dòng...

- Dạ thưa bác sĩ, gia đình không yêu cầu trả bộ não này à?

- Họ có xin, nhưng tôi thuyết phục họ hiến cho khoa học.

- Thế ạ? - Nữ trợ lý nở một nụ cười hiếm hoi - Ta có thể ghép nó cho một người bị liệt não chứ ạ?

Bác sĩ lại lắc đầu, mặt ông buồn tênh:

- Để làm gì? Rượu và ma túy đã ăn đen hết cả rồi.

Rồi họ bỏ đi, sau khi ngâm tôi vào một lọ thủy tinh và ghi mã số...

Và trong môi trường chống phân rã, giữa hàng ngàn chai lọ khác, tôi vẫn sống le lói trong đau khổ và tiếc nuối. Mẹ ơi! Sao mẹ không nhớ đến con? Thân thể của tôi ở đâu? Giữa một buổi chiều như buổi chiều choáng hơi men ấy, tôi lặng Iẽ, quằn quại khóc, nhưng chẳng còn nước mắt.

Truyện ngắn 1.189 chữ củaTRẦN THU HẰNG

Ai đi xe này hông?

Hàng độc nha, chỉ có một chiếc duy nhất trên đời...






Mừng con trai 10 tháng tuổi (part 2)




Vậy là con trai của mẹ đã bước sang tháng thứ 10.


Chia tay với những tháng tuổi hàng đơn vị (10 năm nữa, mẹ sẽ lại lặp lại câu này nhưng thay từ “tháng” bằng từ “năm”, khi đó con đã là một chú bé rồi ), có nghĩa là con của mẹ lại lớn thêm tý nữa. 4 tuần trôi qua, con đã có thật nhiều tiến bộ.


Tiến bộ thứ 1: Tep dứt khoát chia tay với vụ nửa ngồi nửa nằm ăn. Giờ ăn, con ngoan ngoãn ngồi vào ghế ăn, mẹ hay chị X đút thìa nào, con măm gọn thìa ấy, tay mân mê vài món đồ chơi mẹ để sẵn trên bàn ăn, miệng con mở to khi mẹ đưa thìa cháo đến gần. (Ôi, ngoan làm sao, trộm vía con nghìn nghìn, tỷ tỷ lần). Chỉ cần 20 phút là con thanh toán xong bữa ăn, nhanh, gọn và sạch sẽ, (Chẳng bù lúc “ăn nằm”, nào mẹ, nào chị X, nào đống đồ chơi mà hiếm lắm con mới hòan thành nhiệm vụ mà không ọe chút ít).


Tiến bộ thứ 2: Con ăn cháo lợn cợn okie lắm roài, thường thì 2/3 chén lợn cợn và 1/3 chén nhuyễn. Nhìn con chem chép miệng trước khi nuốt, yêu lắm lằm lăm!!! Con cũng có thể tự tìm rồi cầm bình nước cho vào miệng, hai tay cầm bình, tu đã đời hết cơn khát làquăng bình ngồi dậychơi tiếp (hí hí, mẹ cháu có hình chụp minh họa đầu entry này đấy ạ)


Tiến bộ thứ 3: Con tự ru mình vào giấc ngủ đêm và thường là thẳng giấc tới sáng, chỉ ẹ ẹ khi nào khát nước, mẹ đưa bình nước vào miệng, con nút chùn chụt rồi nhả bình, quay qua ôm Ba ngủ tiếp.


Tiến bộ thứ 4: Con tự nằm sang ngồi nhanh nhoay nhoáy, dù có “chướng ngại vật” nào dưới mông thì con cũng có thể đè bẹp hoặc hẩy sang một bên để ngồi, mà ngồi rất thẳng lưng nhé (hí hí, có điều con trai mẹ tự mãn quá, những lần đầu khi mới ngồi dậy được, con cũng tự vỗ tay khen mình, miệng cười toe toét, mắt nhìn xem có ai khen mình nữa không ).


Tiến bộ thứ 5: Con tự vịn đứng dậy và buông tay ra tầm 30s.


Tiến bộ thứ 6: Con đi xe đi (à không, phải gọi là xe chạy) thành thạo, con chạy ào ào, biết quẹo cua, biết “de”, biết né chướng ngại vật. Tối mẹ hay mang con cho vào xe đi để con dạo siêu thị của Ba, con cũng cầm lê theo cái làn nhựa to òanh òanh, rồi cũng lựa hàng (cầm lên xem rồi ..thảy trả xuống đất), và cười thân thiện với khách đến mua hàng. Với các em bé nhỏ, con bày tỏ thiện chí bằng cách chạy ào tới hay rượt theo nắm níu áo, giật bánh của người ta, (híc, khiến đôi khi vài khách hàng bé tý nhát gan, khóc thét lên vì sợ...con).


Tiến bộ thứ 7: con chỉ tè khi có ai xi, và khi muốn ị, con biết tỏ dấu hiệu bằng cách lấy tay che “quả ớt” . Tối ngủ, con cũng không tè dầm nên lâu rồi, vẫn chưa hết gói tã giấy.


Tiến bộ thứ 8: con biết chỉ và đòi cái con muốn lấy, con biết kêu ba ba, á á, à à, ma ma, mợ mợ (phiên dịch: mẹ mẹ), biết dụ người khác giỡn bằng cách nhìn chằm chằm vào mặt người đó và chỉ cần họ cười làm trò với con và con cười nắc nẻ thành tiếng, con còn biết đặt một món đồ nào đó vào tai và “nhô..nhô” (phiên dịch: alo alo) bắt chước ba mẹ dùng .


Tiến bộ thứ 9: con ăn được tất cả các loại thức ăn đạm, hầu hết các loại rau củ, trái cây thì con măm bằng cách dùng muỗng cạo hay xay sinh tố, con nhai tốt mẩu bánh mì be bé, thích cầm miếng dưa leo đưa vào miệng mút và cắn, thích liếm láp kem tươi trên bánh gatô... con hào hứng làm quen với món mới: phomai tươi làm từ sữa tươi


Còn nhiều điều nữa, nhưng mẹ chỉ liệt kê tới tiến bộ thứ 9 của con thôi (số 9 là số may mắn mừ!!! hí hí )


Tháng này, với mẹ, là tháng con có nhiều tiến bộ nhất trong 3 tháng 7-8-9.


9 tháng, Tep cân nặng được 9,7kg, dài 74cm (tăng được 300g và 1,5cm ). Da con vẫn ngăm ngăm như thuở nào (Bạn mẹ gọi con là Đại ca bánh ú. Nghe hay hay và buồn cười làm sao!).


Con ăn được 700ml cháo đặc quánh/3 bữa, 450-500ml sữa/3 cữ, 50ml yaourt, 1 trái cây be bé hay nửa trái lơn lớn, nửa hộp váng sữa hay phomai tươi tương đương cùng vài thứ linh tinh khác khi ba mẹ ăn tối.


Mẹ mong sang tháng thứ 10, khi mà ngưỡng 1 tuổi đang gần kề, con của mẹ sẽ cứ ăn ngoan như vậy, nói giỏi hơn, nhanh nhẹn và hiểu biết nhiều hơn nữa, con nhé. Yêu con nhắm nhắm!!!!


Cuộc thi “cây kéo vàng”

Vào 1 chiều Chủ nhật đẹp trời, Steven Jr. được ba mẹ chở đi cắt tóc, tóc dài quá mờ, chấm mắt, chọt tai lun rồi. Thẳng tiến đến tiệm hớt tóc “lam lũ” Hoàng ở Quận 1 (tiệm hớt tóc thân thiết của mẹ Steven Jr.). Khỏi cần xếp hàng vì Steven vừa nhí lại là con của khách hàng thân thiết nữa, nên ưu tiên nhảy vô chiếm ghế. Loi choi quá nên bác thợ cũng khó thể hiện tay nghề điêu luyện của mình. Kết quả của 1 hồi mẹ Steven kềm giữ Steven, nào là kẹp đầu, kẹp cổ, kẹp tay, cuối cùng bác thợ đã xử lý xong chỏm tóc trước và chỏm sau ót. 2 bên vành tai thì ….coi chừng cắt trúng tai….thôi chắc được rồi, con nít mà, chả sao đâu.

Nói vậy chứ về nhà mới thấy tóc 2 bên dài lắm, 2 người nhớn ấy bắt đầu mở cuộc thi “cây kéo vàng”. Đương nhiên, Người mẫu của cuộc thi “cây kéo vàng” năm 2008 không ai khác ngoài nhân vật nhí nổi tiếng Steven Jr.. Thí sinh chen lấn vào vòng final: ba Steven và mẹ Steven.

Vì vội vã muốn dành giải cao nên ba Steven rút nhanh kéo ra và đè đầu Steven Jr. ra cắt. Mẹ Steven can, ít nhiều cũng phải chuẩn bị khăn choàng kẻo tóc dính người và ghế ngồi cho người mẫu nữa chứ. Ba cắt trước. Một nhát một, bay 1 mớ bên vành tai phải, trống hươ trống hoác, để lộ lỗ tai to tướng. Thấy không ổn, mẹ dành xử lý tiếp cho mỹ thuật. Mẹ tỉ mỉ hơn, tỉa dần cho viền đều quanh tai. Tạm ổn 1 bên. Qua bên tai kia, mẹ rút kinh nghiệm từ ba, túm từng nhúm tóc nhỏ để cắt. Nhìn mẹ cắt mà ba sốt ruột. Ý ba là yêu cầu mẹ cắt nhanh hơn và “thoáng” hơn như nhát đầu ba cắt á. Ok, ưng thì chiều và hậu quả phải gánh là Steven Jr. chứ có phải 2 người nhớn đó đâu.

Nhìn hình sẽ rõ, không nói nhiều. Không biết nên treo giải “cây kéo vàng” cho ai. Các cậu nhìn mái tóc của Steven Jr. rồi bỏ phiếu bình chọn dùm tớ nhé.

Hà An đi Hồ Gươm

Chủ nhật tuần này vui quá, cả nhà mình đi chơi Hồ Gươm, có cả 2 cô Vân hộ tống nữa chứ. Đúng là nhà quê lên tỉnh, thấy Hồ Gươm thích quá, Hà An cứ cười suốt, lại còn ngơ ngơ, ngác ngác nhìn mọi người, nhìn xe cộ qua lại. Đi chơi thích quá, con thì được phơi nắng, đi chơi, bố mẹ thì lại được tập thể dục. Trời nắng đẹp, Hồ Gươm đẹp, bố mẹ vui, con thì cười. Hôm sau nhà ta lại đi chơi hồ Gươm tiếp, bố nó nhé, con nhé, nhưng lần sau phải đi ăn chỗ khác cơ, chứ " Bún ta" ăn như khẹc lại còn đắt nữa.

Sau đây màn sâu ảnh của cháu

Ho Guom march, 30 2008 - DSCN0833.jpg

Ho Guom march, 30 2008 - DSCN0832.jpg

Và sau đây là ảnh gia đình nhà cháu: gồm bố mẹ mèo béo, và con mèo con

Ho Guom march, 30 2008 - DSCN0846.jpg

Ho Guom march, 30 2008 - 1DSCN0831.jpg

Ho Guom march, 30 2008 - DSCN0838.jpg

Ho Guom march, 30 2008 - DSCN0825.jpg

Đây là ảnh cháu và "anh giai" cháu ah

Ho Guom march, 30 2008 - DSCN0844.jpg

Ho Guom march, 30 2008 - DSCN0824.jpg

He he, ta là vip đây, có bao nhiêu vệ sĩ hộ tống, có cả một vệ sĩ to béo chạy đằng trước chụp ảnh nữa

béo xinh, béo đẹp!

Mình rất ghét bị chê béo, ám ảnh cả tuổi dậy thì là nỗi sợ béo, nên 13 tuổi đã biết ăn kiêng, tập thể dục, biết nhìn chỉ số calo trên bao bì của mỗi món ăn.

Đại học, ko ngờ do đi chơi nhiều, chẳng cần tập tành, nhịn ăn mà lại gầy đi.

Đỉnh điểm là lúc sang Pháp, lúc nào cũng trong tình trạng ăn uống thoải mái chẳng cần lo nghĩ. Lúc ấy cũng gọi là tạm được, người chẳng bao giờ gầy như que củi nhưng cân đối, tròn trịa mà cũng eo ót, thon thả.

Thế mà bây giờ người như cái lu, ai cũng bảo đẻ xong thì phải thế chứ, con 1 tuổi là gầy ngay. Nhưng mà chẳng thấy gầy, cao diễn viên, người mẫu, lúc có bầu cũng tăng 18, 20 cân, thế mà đẻ xong lại gầy ngay được nhi?

Bạn bè, đồng nghiệp chê mình béo, mình cũng thấy bt, coi như là những lời nói vui ý mà. Tính mình vô tư, thường chẳng lấy làm buồn mà cũng lấy cái thân hình của mình ra làm chuyện cười.

Thế nhưng, có người dám chê mình béo, mình ghét ko tả được, ghét lắm, ghét!!!

Ghét cái thói vô tâm, ghét cái sự vô duyên!

Trước mình chẳng ghét gì người ta, giờ sao mà mình ghét thế!

Này, nói cho mà biết: Tôi béo vì tôi là một người phụ nữ biết hy sinh. Tôi béo vì tôi thấy cuộc sống của một người phụ nữ có con cái, có gia đình hạnh phúc hơn nhiều cái lối sống độc thân ích kỷ.

Này đã đọc " người đàn bà đứng trước gương" chưa? Cứ ngẫm mà xem nhé, lúc này cô xinh, có gầy, cô thon thì có trăm thằng đàn ông vây quanh, thế lúc cô xấu, cô nhăn nheo thì cô còn có ai?

Để rồi xem.

Dù sao thì vẫn chúc cô hạnh phúc, và vẫn gầy, vẫn xinh nhé!

Chẳng hơi đâu mà tức, dù sao mình vẫn thích cười, người béo mà hay cười sẽ được khen là phúc hậu. he he

Hà An được 6 tháng




Lilypie 1st Birthday PicLilypie 1st Birthday Ticker Hà An đã được 6 tháng rồi, nhanh quá, mới ngày nào bố mẹ còn trông ngóng,đợi chờ con.

Underwater art... cực cool...

30/03/2008





















































































by Zena Holloway
 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569