Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Hoa bay lên trời

20/03/2008

À ơi hoa bay lên trời cái chi ở lại?

À ơi hoa cải về trời rau răm ở lại chịu đời đắng cay...

1. Hoài ru "con" trong hơi thở đều đều. Khóc đã nhiều lắm rồi, tâm hồn bây giờ đã trơ lỳ cảm xúc. Giọt nước mắt rớt ra nơi khóe mắt cũng chỉ là quán tính lâu năm, ừ, hát đến đó, thì khóc.

Đứa bé nằm im trong tay Hoài, vẫn cứ nhỏ bé như vậy, và chẳng hề cất lên tiếng khóc. Con búp bê bằng vải Lâm mua cho Hoài, đứa con chung của Hoài và Lâm.

Nó có cái đầu tròn mềm mại, chiếc nón màu hồng lợt từ từ trở nên trắng đục, chiếc váy carô màu đỏ lúc mới mua màu tươi rói nay đã xỉn đi ủ rũ. Chỉ có sự mềm mại, nó vẫn cứ mềm mại, ngoan ngoãn im lìm trong tay Hoài, như tình yêu mà Lâm dành cho Hoài. Nếu Lâm không chết đi, Hoài nghĩ, có lẽ con gái của Hoài và anh cũng sẽ nhỏ xinh đáng yêu như thế.

2. Lâm ra đi trong một buổi chiều nắng nhạt, gió rất lớn, gió trên lưng chừng núi như cuốn tung tất cả lá khô lên thành cuồng phong. Nhưng không hiểu sao nắng vẫn chiếu tới, yếu ớt, từng chút một. Cơn gió quá mạnh thổi tung chiếc mũ của Hoài xuống khe đá. Chỉ vì cái mũ ấy, Hoài đã xé nó tan tành ngay sau khi Lâm ra đi. Lâm đã quay trở lại khe đá ấy để lấy chiếc mũ cho Hoài.

Nhưng chiếc mũ ấy vẫn trở về trong những giấc mơ của Hoài. Lâm cầm chiếc mũ còn nguyên vẹn trên tay "em đừng đổ lỗi cho nó, chỉ tại anh bất cẩn trượt chân thôi, nó không đáng bị xé nát tan tành".

"Anh bênh vực nó, chiếc mũ ấy đáng nguyền rủa, nhưng anh lại bênh vực nó, tại sao anh không thương em?"

Hoài giật lấy chiếc mũ từ tay Lâm và lại xé rách từng thớ vải, từng đường chỉ nhỏ.

"Đừng đổ lỗi cho chiếc mũ, đừng xé rách nó nữa, em ngừng lại đi" giọng Lâm đầy khẩn trương nhưng vẫn rất dịu dàng.

Bụi vải bay trong không khí, bám đầy trên tóc Hoài, trên mi mắt rất cong, rất dài của Hoài. Hoài chớp mắt, bụi vải rơi xuống, giọt nước mắt rơi xuống. Lâm nhặt lại từng mảnh vải rách nát, nhẹ nhàng ôm chúng vào lòng, rồi Hoài tỉnh giấc.

Những ngày đầu Hoài điên lên vì ngột ngạt. Tại sao anh không đi luôn đi? ở lại với em làm gì? chiếc nón ấy đã rách rồi, em đã vất đi hết rồi, anh còn gom góp lại làm gì? Những giọt nước mắt trong mơ tiếp tục chảy dài trên gối.

Giờ đã quen rồi. Hoài tỷ mẩn nhớ lại từng chi tiết của giấc mơ. Dần dần, Hoài mong chờ giấc mơ ấy đến, để gặp lại Lâm, để xé rách chiếc mũ cho hả dạ, để được nghe thấy giọng anh nói ấm áp, để được chớp đôi mi cho bụi vải rời ra.

Trò chơi ngày xưa Hoài và Lâm hay chơi. Hoài ngồi sau Lâm, áp thân mình vào tấm lưng rộng ấm áp, ghé sát đầu vào chiếc cổ mạnh mẽ, đôi khi chớp chớp mi mắt, những sợi lông mi dài và cong vút khẽ chạm nhẹ vào da thịt Lâm, để anh cười, để anh thấy ngộ nghĩnh. Đủ để hai đứa hạnh phúc một buổi chiều.

Trong những giấc mơ, Lâm vẫn còn nhớ chúng, anh hay hỏi "lông mi em vẫn đẹp như thế, chớp chớp mấy cái đã khiến anh say lòng".

Hoài mỉm cười "anh kề gần lại đây, em sẽ chớp mi mắt, em sẽ khều anh như vậy nữa nhé".

Lâm lắc đầu "anh không còn cảm thấy được nữa đâu, anh đã là một chiếc bóng rồi".

"Vậy tại sao anh cứ trở lại với em?"

"Chỉ vì chiếc mũ ấy, nó bị em xé rách, khiến anh đau lòng, em đừng xé rách nó nữa nhé!".

"Chỉ vì chiếc mũ ấy thôi ư? chỉ vì nó mà anh bị trượt chân đập đầu vào vách đá, vậy mà anh vẫn bao vệ nó ư?".

"Anh chỉ thực sự ra đi khi em đừng xé nó nữa".

Lâm lại tan biến đi làm Hoài tỉnh giấc. Mỗi lần như vậy Hoài lại khóc vùi tức tối. “Chiếc mũ, chiếc mũ, phải xé rách nó”.

Có khi trong giấc mơ còn có máu. Máu trên tay Hoài ướt đầm đìa giấc mơ. Máu của Lâm. Đầu anh bị va vào vách đá rất nặng. Những sợi nắng cuối chiều len lỏi qua những luồng gió, những đám mây, chiếu lấp lóa trên tay Hoài đầy máu, óng lên màu đỏ diễm lệ, bi thương. Hoài gào thét giữa lưng chừng núi, chỉ có ánh nắng yếu ớt ấy nghe thấy. Nửa tỉnh nửa mê, Hoài nhìn thấy Lâm bay lên trong ánh nắng nhẹ nhàn nhạt ấy, gương mặt anh sạch sẽ thơm tho, không còn chút máu nào từ vết thương, mà vết thương thật ra cũng chẳng còn. Anh cười thật đẹp, bay lên trong luồng nắng chiều, những cơn gió lồng lộn hung ác không thể nào chạm được vào anh, tóc anh chỉ thoáng rung rung như xung quanh chỉ là cơn gió nhẹ nhàng.

Hoài vươn người đứng dậy "anh cho em bay lên với anh".

Lâm lắc đầu "chưa được, chưa đến lượt em, còn lâu lắm Hoài ạ".

Hoài vẫn bướng bỉnh "anh cho em bay theo anh".

Lâm cười "em vẫn rất bướng bỉnh".

Hoài đứng dậy muốn nhảy lên nắm lấy tay Lâm, nhưng tay cô không thể chạm vào. Đột ngột Hoài chú ý quan sát đôi tay mình và phát hiện nó dính đầy máu. Hoài hoảng hốt "máu ở đâu ra mà nhiều thế, anh Lâm, tay em toàn là máu thôi!". Hoài ngước mắt lên tìm kiếm, nhưng Lâm đã không còn ở đó nữa.

3. Con gái của mẹ ngoan quá, nằm yên như vậy con nhé, mẹ thích con cứ im lặng mãi như vậy, để mẹ ru con ngủ mãi. Mẹ sẽ kể cho con nghe chuyện về những bông hoa hồng, hoa hồng ngày xưa cha tặng mẹ. Nó có màu đỏ, đỏ lắm, nhỏ xuống tình yêu đẹp đẽ. Rồi cha ra đi, những cánh hồng úa tàn, rơi rụng. Chiếc mũ ấy có màu đỏ. Nhìn từ xa nó như một bông hồng, lơ lửng giữa vách đá, lung linh trong tia nắng nhàn nhạt, như trêu đùa, như thách thức. Chắc vì vậy mà cha mới quyết tâm lấy lại nó cho bằng được, để tặng lại mẹ. Vì nó đẹp quá. Chiếc mũ khốn khổ.

Máu cha đã quyện rất chặt trong chiếc mũ màu đỏ ấy. Mẹ đã xé rách tan tành, chiếc mũ, và máu của cha. Cha không thích sao? tại sao cha không thích? Mẹ đã rất buồn. Ở nơi cha đến, có những con hạc rất trắng, từng bộ lông vũ trắng muốt chạy nhảy tinh nghịch trên hồ, trong tiếng nhạc du dương cất lên cao vút. Mẹ đã mơ đến đó, mẹ muốn đến đó bên cha nhưng cha không cho. Cha nói vẫn chưa đến lúc. Mẹ hỏi mẹ có thể đến đó được không? Cha nói sẽ dắt mẹ đi khi nào mẹ thật sẵn sàng. Mẹ nói rằng mẹ đã rất sẵn sàng. Nhưng cha bảo chưa đâu.

Mẹ đã mơ ở đó những cánh hồng bay lượn cùng đàn hạc trắng, hoa bay lên trời, hạc bay lên trời, mẹ cũng muốn bay lên. Mẹ sẽ hát con nghe bài ca ấy. À ơi, hoa bay lên trời, rau răm ở lại chịu đời đắng cay. Mẹ chỉ là cọng rau răm con ạ. Đến bao giờ mẹ mới thành cánh hồng bay lên cùng cha? Có phải mẹ đã có lỗi vì xé nát chiếc mũ đỏ ấy?

4. Hoài nâng niu chiếc mũ trong tay mình.

"Anh Lâm, chiếc mũ vẫn còn nguyên vẹn này".

"Ừ, em giỏi lắm, nó vẫn có màu đỏ đẹp tuyệt ấy, em đội nó lên vẫn rất đẹp"

Hoài từ từ đặt nó lên đầu mình "Anh thấy thế nào?"

"Em có thấy em đang bay lên không?"

Hoài ngạc nhiên nhìn xung quanh "anh Lâm, đúng là em đang bay lên đây"…

Hoài lại thích thú nhìn những cánh hồng lơ lửng trong không trong cùng mình "anh Lâm, có cả cánh hoa bay lượn cùng em nữa, tuyệt quá!"

5. Chuyện của cô bé búp bê

Mẹ thương tôi lắm, mẹ luôn ôm tôi vào lòng, lúc thức cũng như lúc ngủ. Mẹ hay vuốt ve tôi, da thịt từ bàn tay mẹ mềm lắm. Mặc dù chỉ được làm bằng vải, nhưng nhờ có mẹ, tôi biết đến tình yêu thương con người, và rất hạnh phúc khi được sinh ra trên đời, làm con của mẹ. Tôi cũng thường hay đi vào những giấc mơ của mẹ. Ở đó mẹ đẹp xinh, la hét, khóc lóc, đập phá, thẫn thờ, nhìn theo hình ảnh cha lay động trước mắt. Nước mắt trong giấc mơ của mẹ thấm ướt thân hình tôi. Vị ấy mặn mặn, làm đau xót từng thớ vải, từng miếng bông trong tôi.

Khi không mơ, mẹ ngồi ở chiếc ghế đong đưa, đong đưa, hát đi hát lại câu hát "hoa bay lên trời...". Mẹ luôn mặc chiếc áo cưới màu trắng, chiếc áo cha đã mua cho mẹ, gương mặt vô hồn nhưng đẹp như thiên sứ. Mẹ cô đơn lắm, nên mẹ hay ngủ để gặp cha. Trong giấc mơ mẹ rất thích xé nát một chiếc mũ. Nhưng lạ lắm, nó chẳng bao giờ rách cả, đến giấc mơ sau tôi lại thấy nó ở đấy, đong đưa trước mắt mẹ, trên tay cha.

Tôi rất thích đi cùng mẹ vào những giấc mơ. Mẹ ở ngoài vô tri vô giác, nhưng lại mơ những giấc mơ đẹp tuyệt. Giấc mơ có âm nhạc, có những con vật đẹp xinh màu trắng bay lượn tung nước trên hồ, có cả những cánh hoa lắc rắc trong không trung. Mẹ lúc ấy mặc chiếc áo cưới màu trắng, gương mặt thiên sứ tươi cười, chạy đến chỗ cha đứng đầy hân hoan, dỹ nhiên tôi vẫn được mẹ ôm trên tay. Nhưng mỗi khi nhìn thấy chiếc mũ ấy, mẹ khựng lại, âm nhạc dứt hết, những cánh hoa héo tàn rơi xuống, những con vật trắng bay đi mất hút, hồ nước cũng biến mất. Ở đó chỉ còn căn phòng trống, mẹ giật lấy chiếc mũ và xé tan tành. Cha lại bỏ đi. Mẹ tỉnh giấc.

Nhưng giấc mơ ấy, mẹ rất lạ. Khi lấy chiếc nón từ tay cha, mẹ không xé nó nữa. Mẹ nhìn nó rất kỹ. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ mỉm cười với nó. Tôi rất ngạc nhiên. Tôi nhìn sang cha, thấy cha cũng đang mỉm cười. Cha nói "em đã biết tha thứ rồi!". Và cũng lần đầu tiên, cha đến nắm lấy tay mẹ. Chiếc mũ tan biến mất. Khung cảnh tuyệt đẹp của giấc mơ mẹ lại hiện ra. Hoa bay khắp nơi, nhạc lại nổi lên, những con vật trắng muốt lại bay lượn khắp trời, tôi thấy cha và mẹ bềnh bồng trên cao, họ hạnh phúc lắm. Nhưng tôi lại bị tuột mất khỏi giấc mơ ấy, khi có người lay tỉnh mẹ. Họ hốt hoảng điều gì đó, họ khóc lóc. Nhưng tôi biết mẹ đang cười.

Hôm nay người ta chôn tôi theo mẹ. Tôi rất hạnh phúc. Mẹ ơi, con đang đến đây!

Luberin’s blog

6 tin nhắn:

vip89 nói...

Ối! Chuyện buồn quá! :(

12:53 20 tháng 3, 2008
OcDao_Xanh nói...

cam dong wa

14:29 20 tháng 3, 2008
Mậu Tâm 'Blog nói...

copyright.

08:04 21 tháng 3, 2008
[C]razy[G]irls ♫ ♥ ♪ [S]a[L]aR] ♪ ♥ ♫ nói...

cảm động ghê

15:17 21 tháng 3, 2008
luberin nói...

hi bạn, mình là Luberin đây.
Đầu tiên mình muốn nói lời cảm ơn bạn vì bạn đã thu thập rất nhiều truyện ngắn và dài để cho nhiều người cùng đọc. Mình cũng đã đọc rất nhiều truyện trong blog của bạn. Mình rất thích ^^
thứ 2, mình cũng rất vui vì bạn thích truyện của mình, đã có 2 truyện của mình dc đem về blog của bạn (chuyện tình bức rèm và nắng)
nếu bạn thích đọc truyện như thế, bạn đã bao giờ viết truyện chưa? nếu có thì chia sẻ với mình nữa nhé!
thân,
Luberin.

16:36 21 tháng 3, 2008
HarryTrum nói...

truyện hay thế...bức tranh muôn màu...

17:28 21 tháng 3, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569