Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Có chắc ta yêu nhau? - phần 3

28/05/2008

Hai năm đã trôi qua kể từ buổi gặp ấy. Cuộc sống cứ hối hả trôi cuốn theo biết bao điều, cả cô và anh cũng đã thay đổi. Cô không còn giữ thói quen đến quán café mỗi trưa thứ 7, không phải vì cô quá bận mà vì cô không muốn đến nơi có kỷ niệm buồn ấy nữa. Thỉnh thoảng, nhóm bạn của cô cũng hẹn gặp nhau ở đó, luôn luôn thiếu một người, anh ở quá xa để có thể gặp mặt nhau. Mỗi lần gặp cô, cậu phục vụ lại cười ngượng nghịu, cậu cảm thấy áy náy vì đã làm cô bị Việt mắng hôm đó. “Không sao đâu em”, nụ cười dịu dàng của cô luôn cố làm cậu yên lòng, cuộc sống là vậy, chẳng thể theo ý của mình, cô thường tự nhủ.

Anh có một công việc tuyệt vời, một gia đình có thể gọi là hạnh phúc, dù chỉ mình anh hiểu được hạnh phúc đó thật sự là gì, bởi dù ở bên vợ, anh vẫn không thể quên được người con gái đầu tiên anh cảm thấy rung động. Ấn tượng về cô trong anh sâu đậm đến nỗi dù hơn 20 năm đã trôi qua nhưng anh vẫn nhớ như in những kỷ niệm đã có giữa anh và cô. Những lúc buồn, người đầu tiên anh nghĩ đến lại là cô bởi cô luôn là người có thể hiểu và chia sẻ mọi điều với anh, chỉ có điều giờ đây anh đã không thể chia sẻ cùng cô được nữa… Xung quanh anh luôn có những bóng hồng, họ ngưỡng mộ anh và thường ghen tỵ với người vợ may mắn của anh; chỉ có một người ở rất xa, luôn lặng lẽ đi bên cuộc đời anh, dõi theo từng bước của anh và luôn cầu mong cho anh hạnh phúc. Trong cô luôn có một thế giới dành riêng cho anh và những kỷ niệm mà không ai có thể chạm vào được. Cô vẫn nghĩ về anh và khát khao có một ngày được gặp lại anh…

Gia đình cô cũng yên ấm, hạnh phúc với người chồng thành đạt và những đứa con xinh xắn, đáng yêu. Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài thì mọi người đều nghĩ vậy, cũng như anh, chỉ có cô mới thực sự hiểu hạnh phúc đó là gì nhưng cô không bao giờ phàn nàn về cuộc sống của mình, cô đã lựa chọn cuộc sống ấy, gia đình ấy và cô hết lòng vì nó. Cô chỉ thèm những giây phút của riêng mình, được làm những điều mình thích, được thả hồn về một nơi xa lắm, để nghĩ về người mà cô yêu thương. Nhưng những giây phút đó thật hiếm hoi. Cô đã hy sinh mười mấy năm cho gia đình, chịu đựng, nhẫn nhịn và cố gắng để giữ sự bình yên và hạnh phúc. Chồng cô đang ở nước ngoài. Cô muốn đi đâu đó mấy ngày để nghỉ ngơi và thư giãn, cô muốn thay đổi, muốn sống cho chính mình dù chỉ một lần thôi, hình như áp lực cuộc sống làm cô mệt mỏi rã rời...

Lần đầu tiên, sau rất nhiều năm lập gia đình cô mới có quyết định bứt phá như vậy. …. Anh ra Hà Nội công tác. Vẫn như mọi khi anh lại hẹn hai thằng bạn chí cốt, chúng luôn bận bịu nhưng vẫn dành chút thời gian cho anh. Việt đã mở mang hệ thống cửa hàng nhưng mỗi lần gặp nhau, anh vẫn thích đến quán café trên đường Nguyễn Chí Thanh, anh thích không gian ở đó, lãng mạn và vắng vẻ. Anh thích cảm giác ngồi thu mình trong chiếc ghế bành to tướng nhìn từng giọt cà phê rơi và nghe tiếng nhạc du dương… Mỗi lần như thế, cả anh và hai thằng bạn đều tránh nhắc đến cô, họ không muốn nhắc đến nỗi buồn mà cô và anh mang trong mình, hãy để quá khứ ngủ yên, tất cả đều nghĩ như vậy… Nhưng hôm nay thì khác. Bài hát “Mối tình đầu” vang lên làm trái tim anh bỗng nhiên xao động, đó là bài hát mà ngày xưa cô yêu thích nhất. Dù không muốn, nhưng mỗi lần ra Hà Nội, anh lại không thể không nhớ đến cô. Thời gian đã qua đi, nỗi giận hờn ngày xưa không còn nữa, chỉ có sự bâng khuâng, lưu luyến khi nhớ đến người bạn năm nào, anh luôn tự hỏi bây giờ cô ấy ra sao?

Hà Nội là nơi có bao kỷ niệm của tuổi thơ anh, ngày đó, anh trẻ con đến mức không biết được những rung động đầu tiên ấy chính là tình yêu để rồi chỉ vì sự hiểu lầm đáng tiếc anh đã rời xa cô. Chỉ đến khi đi làm tại Vũng Tàu mới là lúc anh có nhiều thời gian để nhìn lại quá khứ, hiểu hơn về bản thân mình, học được cách diễn đạt điều mình muốn và điều đầu tiên anh muốn làm khi trở lại Hà Nội là gặp lại cô, nói chuyện với cô thật nhiều về những gì còn chưa nói với cô suốt bao nhiêu năm. Nhưng anh đã không thể nói được vì lúc đó cô đã lấy chồng… Anh không thể trách cô vì suốt những năm học đại học, anh gần như không liên lạc với cô và khi đi xa anh không hề để lại số điện thoại hay một dòng địa chỉ. Điều đó luôn làm anh day dứt bởi anh và cô đã có quá nhiều kỷ niệm, những kỷ niệm êm dịu tuyệt vời mà anh không thể có được ở những mối tình tiếp theo… Đó là tình cảm trong sáng nhất, đáng yêu nhất của anh.

Anh cứ thả hồn theo tiếng nhạc như thế, khẽ gật đầu mà chẳng để ý Việt đang nói gì với mình, chỉ đến khi Việt bấm điện thoại anh mới như chợt bừng tỉnh:

- Nhung à, có bận gì không, đến quán tôi chơi đi, hôm nay có cái này hay lắm.

- Có gì thì cứ nói đi, sao phải úp mở vậy? - Từ đầu bên kia cô vui vẻ hỏi. Đã lâu lắm rồi cô và Việt mới liên lạc với nhau.

- Bà cứ đến đây rồi khắc biết. Chỉ sợ đến rồi bà bất tỉnh vì quá bất ngờ, nhớ mang theo dầu gió nhé, ở đây tôi không có đâu. Anh chẳng phản đối gì khi Việt nói vậy, thực lòng anh cũng muốn gặp lại cô.

- Tôi lại đang bận mất rồi, bây giờ đến giờ làm việc rồi còn gì nữa, sao gọi cho tôi muộn thế. Vả lại ngày mai tôi phải đi công tác còn mấy việc phải làm nốt. - Bà đi đâu thế? - Tôi đi Nha Trang mấy ngày rồi vào Vũng Tàu – Cô buột miệng nói. Cô không định cho mọi người biết hành trình của mình. Cô muốn đến Nha Trang và Đà Lạt, đó là những nơi anh đã từng nói với cô rằng anh rất thích, còn Vũng Tàu là thành phố mà anh đang sinh sống, cô muốn đến những nơi mà anh đã từng qua…

- Sao lại làm việc vào thứ 7, chủ nhật?

- Ừ, tôi đi sớm mấy ngày để lên Đà Lạt chơi.

Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu Việt khi nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của anh, ngày mai anh cũng bay vào trong đó.

- Bà đi với ai? Bà đi hãng hàng không nào, mấy giờ bay? Tôi có quen bên hàng không có cần tôi giúp gì không? Tôi muốn gửi bà ít quà vào trong đó. - Việt dồn dập hỏi.

- Tôi đi một mình, Vietnam Airlines, chuyến đầu tiên vào Nha Trang VN265 cất cánh lúc 6 giờ, ông định gửi gì vậy, mai tôi đi sớm, có kịp mang đến cho tôi không?

- Tý nữa tôi gọi lại nhé, để xem lại gửi cái gì đã.

- Ừ, gọi lại nhé. Hết nhìn Minh rồi nhìn anh, Việt cười vẻ bí hiểm: - Tao có thông tin rất hay dành cho mày nhưng không biết mày có đủ bản lĩnh để dấn thân không. Cả anh và Minh đều tò mò nhìn Việt chờ đợi.

- Mày chưa nói với vợ là bao giờ mày về phải không, vậy hãy báo mày với tao và thằng Minh đi Trung Quốc chơi mấy ngày, thứ hai về. - Để làm gì? Tại sao lại phải thế?

- Để “Thuê bao Quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin Quý khách vui lòng gọi lại sau” - Việt dài giọng nhại lại. Nói rồi, Việt quay sang Minh: - Mày đổi vé bay thẳng của thằng Vũ thành vé Hà Nội – Nha Trang, Nha Trang - HCM nhé. Nhờ cái Giang ấy, nó làm được ngay mà.

Minh “à” lên một tiếng đầy thích thú rồi nhìn anh cười tít:

- Mày chứng minh “bản lĩnh đàn ông thời nay” đi, phải thể hiện bản lĩnh con trai lớp 8A chứ. Có quái gì đâu mà ngại, chuyện nhỏ như con thỏ, coi như một kỳ nghỉ bất ngờ thôi. - Mười mấy năm sống ở nước ngoài nên Minh có suy nghĩ rất thoáng trong chuyện này nhưng bản thân cậu ta chắc chẳng bao giờ dám vậy vì có cô vợ vừa trẻ vừa xinh lại có họ hàng với “sư tử”, chỉ được cái xui dại người khác.

- Bọn tao chỉ giúp mày đến thế thôi nhé. Mọi việc phải tự do mày quyết định, có gì mày phải chịu trách nhiệm, đừng có mà để lại hậu quả nghiêm trọng đấy, hi hi - Việt cười sung sướng.

Bị hai thằng bạn quay như chong chóng, anh cảm thấy bối rối, có nên không? Một sự liều lĩnh nảy ra trong đầu, có sao đâu nhỉ, coi như đi nghỉ một mình thôi, anh đâu dễ mềm lòng trước một cô gái…

- OK. Thử xem sao. Tao sẽ báo cáo lại với vợ nhưng nếu vợ tao mà phát hiện ra chúng mày cũng phải chịu trách nhiệm liên đới chứ không được phủi tay đâu nhé – Anh gầm gừ đe doạ.

- Mai tao sẽ đưa Nhung ra sân bay, còn Minh sẽ đưa mày đi. Cũng sớm đấy, 6 giờ máy bay đã cất cánh rồi, chắc hơn 4 giờ đã phải đi. Ê, Minh, mày có đi được giờ đấy không, mày là chúa hay ngủ quên.

- Yên tâm đi, vì bạn bè, tao sẵn lòng hy sinh giấc ngủ quý báu của tao, này tao bảo tao đưa mày ra sân bay, Việt nhé - Việt luôn là lá chắn an toàn của Minh đối với vợ và ngược lại với vợ Việt cũng vậy, vợ Minh không biết nhiều về anh.

- Để tao tự đi được rồi - Tự nhiên anh lại cảm thấy chùn bước. Thằng bạn ranh ma nhận ra ngay điều đó:

- Không được, đã giúp phải giúp cho chót. Mai chúng tao đưa mày đi. Nói rồi cậu ta nhấn máy gọi Nhung: - Này, sáng sớm mai tôi sẽ mang quà đến gửi bà rồi đưa bà ra sân bay luôn thể.

- Không cần vậy đâu, tôi đi taxi được rồi, nếu bận quá thì tôi qua chỗ ông lấy quà cũng được, chỉ cần ông nhắn người nhận đến chỗ tôi lấy thôi vì tôi không rành đường trong đó.

- Tôi không gửi cho bà hôm nay được vì quà của tôi là hàng “tươi sống” - Cả ba thằng cố nén cười khi nghe Việt nói vậy. - Thế hàng không có cho chuyên chở món đó không, nhỡ họ không cho mang lên máy bay thì sao? – Cô lo lắng hỏi.

- Yên tâm đi, tôi đảm bảo là họ cho mang, mà các cô tiếp viên còn rất thích nữa là khác. Mai 4 giờ tôi đến đón bà, đi sớm một chút cho yên tâm.

Việt vội vàng dập máy vì không thể nhịn được cười. Cô thì vô cùng ngạc nhiên vì không hiểu sao bỗng nhiên hôm nay ông bạn vàng lại nhiệt tình như vậy, nhưng thôi, bây giờ cô phải tập trung làm nốt mọi việc để ngày mai lên đường.

… 4 giờ sáng, Việt đã sẵn sàng chờ cô trước cửa, cậu ta đã quá quen với những chuyến đi như thế. Ngoài việc làm chủ mấy cửa hàng café có tiếng ở Hà Nội, cậu ta còn là giảng viên của một Học viện, Việt bay đi bay lại trong Nam ngoài Bắc như đi chợ.

- Ông làm tôi cảm động quá, bỗng nhiên lại có người đưa ra tận sân bay, vừa tiết kiệm vừa tình cảm – Cô cười vui vẻ, đôi mắt sáng dịu dàng - Thế quà của ông đâu rồi, đưa tôi luôn kẻo ra đó lại quên.

- Bà yên tâm, tôi sẽ chuyển thẳng lên máy bay cho bà, tôi quen bên hàng không mà, khách VIP đấy - Việt nháy mắt cười đầy ẩn ý. Chiếc xe lao vun vút ra đường đi sân bay, tiếng nhạc trong xe du dương, cô rất thích loại nhạc này. Trời vẫn còn tối sẫm, đường rất thưa thớt người qua lại, cô hít sâu lồng ngực bầu không khí trong lành buổi sớm mai, cô có cảm giác chuyến đi này sẽ vô cùng tuyệt vời vì cô có những người bạn như Việt… … Cách nhà cô mấy dãy phố, Minh đang ngồi chờ đợi trên xe ô tô, cậu ngáp ngắn ngáp dài vì phải dậy sớm quá. Sáng nay, cậu lặng lẽ đi mà không dám nói gì với vợ vì sợ vợ vặn vẹo lại lộ hết bí mật, “mình đâu có sợ vợ mà mấy thằng trời đánh cứ nói vậy chứ, chỉ hơi “nể” thôi”, Minh thầm nghĩ.

- Sao lâu quá vậy – Minh càu nhàu khi thấy anh kéo vali ra xe.

- Xin lỗi, tao ngủ quên mất. Qua bên kia đi tao cầm lái cho. – Anh cười biết lỗi.

Hôm qua, anh thao thức gần hết đêm, anh cứ luôn trằn trọc tự hỏi mình làm như vậy có đúng không, liệu gặp lại nhau thì chuyện gì sẽ xảy ra; mấy năm đã trôi qua liệu bây giờ cô có còn dành cho anh những tình cảm như ngày xưa… bao câu hỏi cứ quay cuồng trong anh cho đến gần sáng anh mới chợp mắt được.

- Tao hỏi thật mày điều này – Minh bỗng hỏi anh một cách nghiêm túc khi xe đã ra đến đường Lê Văn Lương.

- Gì vậy?

- Bây giờ mày có còn yêu Nhung không?

- Không. Sao mày hỏi vậy? Minh bỗng nhảy dựng lên: - Thế tại sao mày lại quyết định đi như thế này?

- Không biết nữa - Giọng anh trầm xuống – Chính tao cũng đã tự hỏi mình nhiều lần như vậy. Mắt anh bỗng trở nên mơ màng như đang nghĩ về một điều gì đó rất xa xôi.

- Nếu nói không yêu thì cũng không hoàn toàn đúng mà nói là có cũng không đúng nốt. Minh sốt ruột vì cái giọng ề à của anh, nhưng cũng cố kiên nhẫn nghe anh giải thích. - Ở trong tao luôn có hai người tên Nhung, một người là bạn cũ đã học cùng tao từ khi còn bé, luôn đi cùng năm tháng; một người là cô bé đã mang lại cho tao những rung động đầu tiên trong đời, đó là tình cảm rất tuyệt vời mà tao không bao giờ quên được. Nếu nói đến tình yêu chắc là tình yêu dành cho cô bé ấy, đó là tình cảm của hai mươi năm về trước. Nhưng thật ra cũng khó rạch ròi giữa hai con người đó… Bây giờ thì tao cũng không biết thế nào, phải gặp lại Nhung và nói chuyện mới biết được. Ranh giới giữa yêu và không yêu mong manh lắm, nhất là giữa tao và Nhung đã có rất nhiều kỷ niệm…

- Mày thật phức tạp, yêu thì nói rằng yêu không yêu thì thôi, sao cứ phải lằng nhằng như thế. Sao chúng mày cứ phải làm khổ nhau vì sự không rõ ràng ấy. Thôi lần này có cơ hội thì cứ nói dứt khoát một lần cho xong. Nhưng tao nói thật nhé, cả tao và thằng Việt đều thấy rằng hai đứa mày rất yêu nhau vậy mà sao mày cứ phải chối bỏ tình cảm ấy. Có gì xấu đâu, nếu mày có một tình yêu đẹp như thế, luôn nghĩ về nhau, chia sẻ với nhau những vui buồn và luôn mong cho nhau hạnh phúc. Yêu chỉ để yêu thôi không đòi hỏi gì ở nhau cả, có gì phải ngại chứ.

Minh trở nên giống như một nhà hiền triết khi nói với anh những điều như thế. “Yêu chỉ để yêu thôi” đó cũng là tựa đề một bài hát mà anh từng yêu thích, giá như mọi điều đều có thể rõ ràng như Minh nói, anh khẽ thở dài.

… Sân bay buổi sáng sớm có phần vắng vẻ, sau khi gửi xe, anh và Minh lên tầng 4 kiếm cái gì đó ăn sáng. Bất chợt nhìn thấy Việt và cô đi xuống, cả hai vội tránh sang hướng khác, nếu bây giờ cô nhìn thấy thì điều gì sẽ xẩy ra??? Mọi việc diễn ra suôn sẻ cho đến lúc hành khách lên máy bay, Việt đã nhanh chóng lấy được hai chiếc ghế cạnh nhau cho anh và cô mà không hề khiến cô nghi ngờ gì cả, việc đó quá dễ dàng đối với cậu. Tiễn Nhung ra tận cửa vào, Việt khẽ vẫy tay chào và dúi vào tay cô mảnh giấy vàng: - Đi mạnh khoẻ nhé. Quà tôi đã chuyển lên máy bay rồi. Đây là tên bưu kiện của tôi, bà cứ thế mà nhận.

- Cám ơn ông rất nhiều. Khi nào ra nhất định tôi sẽ có quà cho ông. Tạm biệt. Cô thật sự xúc động trước sự nhiệt tình của Việt, hành lý lỉnh kỉnh khiến cô không thể đọc ngay những gì Việt viết trong giấy.

Ở phía cửa bên kia, anh cũng đã nhanh chóng lên máy bay, anh đã quá quen với những chuyến di chuyển bằng máy bay như thế, vậy mà sao lần này anh thấy hồi hộp lạ, giây phút đầu tiên gặp nhau sẽ thế nào??? Đi dọc hết máy bay, cô mới tìm thấy ghế ngồi của mình, không kịp nhìn người ngồi bên trong, cô cố kiễng chân đẩy chiếc vali vào khoang hành lý.

- Để anh giúp cho. - Tiếng anh trầm ấm vang lên.

Cô giật nẩy mình khi nghe giọng nói ấy, cô càng sửng sốt hơn khi nhìn thấy gương mặt anh. Anh nhìn cô bằng ánh mắt âu yếm, nhanh chóng đẩy chiếc vali vào và đóng sập cửa lại.

- Em ngồi xuống đi, chỗ của em đây này, có cần anh đổi chỗ cho không. Sao cứ đứng mãi vậy? – Anh nói nhanh cố dấu vẻ bối rối trong lòng.

- Sao anh lại ở đây? – Cô hỏi giọng đầy thảng thốt.

Chiếc điện thoại của cô bỗng rung lên, có tin nhắn, cô quên mất chưa tắt điện thoại khi lên máy bay, “Chúc hai người có một chuyến đi vui vẻ, hãy giữ gìn những giây phút quý giá bên nhau”. Thế là sao, Việt cũng biết chuyện anh và cô đi chuyến này sao, còn ai biết nữa? Cô vội giở tờ giấy ra đọc “Phan Anh Vũ”, đó là tên của anh.

- Thế là sao? Em không hiểu gì hết.

- Em đừng trách tụi nó. Đó là do anh, bởi vì anh muốn gặp lại em. Anh muốn thực hiện lời hứa với em từ hai năm về trước. Anh nắm chặt bàn tay run rẩy vì xúc động của cô. Cả cô và anh đều nhớ về lời hứa năm nào.

Ngày ấy, cách đây 2 năm, anh đã từng viết cho cô “… kỷ niệm đáng nhớ nhất, đau xót nhất và ám ảnh nhiều nhất là khi anh chở em đi lòng vòng tới chỗ nào anh chẳng nhớ. Chỉ biết đó là lần đầu tiên anh được hôn em, vậy mà ….. Anh rất muốn được ôm em và hôn em một lần nữa (nhưng có lẽ chỉ được trong mơ thôi). Love!”. Cô đã phải cố kìm những giọt nước mắt khi đọc những dòng chữ thân thương ấy. Cô muốn một lần nữa lại được ở trong vòng tay của anh, được nhận những nụ hôn nồng nàn từ đôi môi nóng bỏng ấy…

“ – Em có nhớ lần trước trong mail anh có nói với em là anh rất nhớ nụ hôn em đã dành cho anh và anh muốn sẽ có lại … nhiều nữa. Đấy không phải là nói chơi đâu, rất thật đấy.

- Em đã không dám nhớ và nhắc đến nụ hôn ấy, bởi đó là nụ hôn em “đánh cắp” của anh chứ không phải nụ hôn thật sự.

- Hmm, đánh cắp mà đã thích vậy, nếu cho tặng thì thế nào nhỉ?

- Em cũng không biết nữa vì đã nhận được quà tặng thật sự đâu. Anh sẽ là người tạo ra hoàn cảnh khách quan hay là em đây??? (cô khẽ mỉm cười)

- Sẽ là anh. Như đã nói với em, lần tới nếu có điều kiện gặp em, anh sẽ mời em đi một mình, chỉ có anh và em, và để tạo điều kiện khách quan nữa thì anh sẽ đưa em tới một nơi nào mà anh có thể thoải mái tặng em nhiều nụ hôn mà không sợ ai thấy.

- Thật không? Vậy thì anh thực hiện đi nhé, em sẽ chờ.

- Anh sẽ làm mà. Anh hứa đấy. Chỉ có điều sự chờ đợi sẽ là lâu đấy.

- Bao nhiêu lâu em cũng chờ…”

Tất cả cứ như vừa mới hôm qua, cô vẫn nhớ như in những gì anh đã nhắn tin cho cô, vậy mà đã hơn hai năm rồi, thời gian trôi đi nhanh quá… Cô cứ để im bàn tay trong tay anh, dường như họ sợ sẽ mất nhau lần nữa. Máy bay đã hạ cánh, suốt đường đi, gần như anh và cô không nói một câu nào, cả hai cùng nhớ về những kỷ niệm đã qua.

- Mình sẽ lên thẳng Đà Lạt hay ở lại Nha Trang chơi? Anh hỏi cô khi ra khỏi sân bay.

- Tuỳ anh thôi - Cô khẽ trả lời và nhìn anh chờ đợi, thật sự cô đang rất bối rối.

- Vậy mình đi Đà Lạt luôn nhé, ở đó rất đẹp và thơ mộng, mình chỉ có hai ngày ở đây thôi.

… Đà Lạt đã ở ngay trước mắt cô, thành phố trong sương, êm đềm và lãng mạn, đây là lần đầu tiên cô đến thành phố này, nó còn đẹp hơn những gì cô tưởng tượng. Họ đã có những giây phút hạnh phúc tuyệt vời bên nhau… Cô thích cảm giác ở trong vòng tay anh, mắt mơ màng nhắc về những kỷ niệm cũ:

- Anh có nhớ ngày xưa trong những buổi học thêm, chúng mình nhìn nhau nhiều đến nỗi bọn bạn phát hiện ra nên xúm vào trêu không, họ còn đếm xem ai nhìn ai nhiều hơn nữa – Cô cười khúc khích.

- Có, anh có nhớ. Anh còn nhớ cứ tối thứ 7 lại đạp xe qua khu nhà em rất nhiều lần, chỉ mong nhìn thấy em bên khung cửa sổ nhưng đến khi em nhìn thấy lại cuống cuồng đạp khỏi khu đó. Trẻ con thật.

- Anh có nhớ lần mình đi chơi dưới mưa không? - Có, hôm đó anh và em đạp xe dưới trời mưa tới tận gần Lăng, nhào vào trú mưa dưới một …. bốt canh gác, có một chú lính đứng nhìn ra cười ……. toe toét. Rồi lần đi cùng em và Hạ, anh đòi mua bóng bay cho hai cô mà quên không mang tiền… - Cả cô và anh đều phì cười khi nhớ lại chuyện đó. ..

- Lần hội diễn ở trường, đang đọc thơ, chợt bắt gặp ánh mắt anh thế là em quên biến mất, xấu hổ quá.

- Ừ, hôm đó đưa em đi thi đến tận 12 giờ mới xong, từ lúc đó đến sáng anh phải lang thang ngoài đường vì không có chìa khoá vào nhà, đó là lần đầu tiên anh không ngủ ở nhà đấy nhé – Anh dí nhẹ ngón tay vào cái trán bưởng bỉnh của cô.

- Tôi nghiệp ghê, sao lúc anh đi thi giọng hát hay không nói gì với em để em còn đi cổ vũ.

- Hồi đó anh thích một cô bạn cùng lớp…

- Em biết rồi – Cô giận dỗi – Em còn đọc được những gì anh viết cuối cuốn sổ lưu niệm của cô ấy kia “Có một người rất yêu VH…”. Anh thật đáng ghét, anh đã làm em khóc hết cả nước mắt. Cú sốc ấy còn mạnh gấp nhiều lần cú sốc anh nhìn thấy em ngồi sau xe người khác.

- Hì, anh không chắc anh có viết từ “yêu” …

- Đúng mà – Cô giận dỗi quay đi – Sao anh lại dễ dàng nói ra điều đó thế?

- Sau đó, anh chẳng nhớ gì về cô ấy cả, bây giờ cũng chẳng biết cô ấy thế nào, còn em thì đang ở bên anh đây mà – Anh đền cô bằng một nụ hôn dài cháy bỏng.

- Anh còn nhớ lần mình đi chùa Thày không? Đó là lần đầu tiên anh cầm tay em. Anh còn khoác vai em khi mình chụp ảnh trong hang Cắc Cớ nữa. Nhưng chiếc ảnh đó hỏng rồi vì thiếu ánh sáng – Cô nói đầy tiếc nuối.

- Anh nghe mọi người nói nếu yêu nhau mà đi chùa Thày thì sẽ phải xa nhau, ngày đó anh không biết điều này, nếu không chắc chắn anh sẽ không đi…

- Đúng rồi, sau đó thì mình xa nhau vì anh có mối tình đầu .. - Giọng cô nghẹn lại, mắt rưng rưng.

- Đừng nhắc đến chuyện đó nữa em – Anh ghì chặt cô trong lòng và hôn nhẹ lên đôi mắt cô.

… Những giây phút hạnh phúc bên nhau trôi đi thật nhanh, cô và anh phải bay vào Thành phố Hồ Chí Minh để ra Vũng Tàu. Máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, hai người vội vã bắt taxi về Vũng Tàu, đã muộn lắm rồi. Anh đưa cô đến nghỉ tại một khách sạn ven biển, đó là một khách sạn nhỏ, nằm xa trung tâm nhưng rất đẹp. Chỉ cần mấy bước chân thôi, cô đã có thể dẫm lên bãi cát phẳng lặng và lội xuống làn nước biển trong vắt. Anh biết cô thích biển lắm, cô thích lang thang trên bãi biển, ngắm nơi trời và đất gặp nhau và hít sâu lồng ngực vị mặn mòi của biển. Họ chia tay nhau trong sự quyến luyến, biết có thể gặp lại nhau không…?

( Còn tiếp )

Anh Vũ - giacmo1610

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569