Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Em bay trên bầu trời xanh thẳm

04/05/2008

Tối chủ nhật, em tắt máy. Điện thoại của em chỉ vang lên những dòng vô tâm. Khi chế tạo ra chiếc điện thoại di động, người thiết kế đã nghĩ ra những âm thanh quen thuộc để giải thích cho lý do cuộc gọi không thể thực hiện được, nhân rộng cho triệu triệu chiếc máy đã tắt, đã ngoài vùng phủ sóng.

Nhưng đó là những âm thanh làm trái tim tôi buồn bã. Em chỉ để lại mảnh giấy nhỏ nơi cửa hàng em vẫn làm thêm giờ: “Em có hẹn”.

Tôi và em đâu có giao ước với nhau là sẽ kể hết cho nhau nghe những gì mình đang có, đang làm và đang nghĩ đến. Em là riêng của em. Là mái tóc thỉnh thoảng cột bím ngổ ngáo đến lạ, là đôi môi mím, là giọng Huế đã phôi pha vì em theo ba mẹ vào đây từ nhỏ, thành một giọng nói không thể lầm lẫn, chẳng thể lẫn lộn trong đám đông. Em hay liếc nhìn tôi như thể em sợ khi ánh mắt của em chạm vào tôi, em sẽ khóc:

- Em chỉ là bạn của anh thôi. Bạn nhỏ, được không?

Tôi giấu tiếng thở dài của mình:

- Có cô bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, mềm mại như em thì còn gì bằng.

Em bỗng liếc nhìn tôi một lần nữa:

- Sao anh dám nói em mềm mại. Anh ôm em bao giờ chưa mà biết?

Không trả lời được. Dứt khoát là không trả lời được. Em đâu nhớ hôm em nhận được giấy báo đi làm ở Công ty H, em đã cầm tờ giấy báo, phóng xe vượt cả chục ngã tư đèn xanh đèn đỏ, phóng xe quên đội mũ, quên cả dùng son LipIce tô lên đôi môi của mình. Thỏi son đó tôi mua ở tiệm thuốc tây, tặng em vu vơ. Hôm đó, em cầm thỏi son lên, hỏi:

- Tặng tỏ tình em à?

Tôi lắc đầu:

- Không! Nếu tỏ tình anh sẽ tặng em thỏi son Revellon, Amore hoặc De Bon... chứ ai tặng loại son mấy chục ngàn này.

Em cười:

- Vậy mà em thích xài loại son này. Gọn, dễ xài, chỉ cần bỏ trong túi, ăn xong tô lại là... đẹp như xưa.

Em trở giọng nhỏ đi:

- Em thích bởi vì thỏi son này do anh tặng.

Lần đó tôi vẫn nghĩ rằng chỉ cần một chút thời gian nữa thôi là tôi sẽ nói cho em biết rằng tôi rất yêu em.

Tôi lại nhớ lung tung rồi đó. Mà không nhớ sao được, vì em đã giành hết cả bộ nhớ trong đầu tôi rồi. Tôi có còn chỗ nào nữa đâu để mà nhớ một ai khác.

Hôm nhận được giấy nhận việc, kệ tôi đang bận rộn cài đặt phần mềm cho chiếc máy vi tính khách vừa đem tới, em kéo tôi ngay tức thì:

- Đi nhậu cho vui. Nhậu mừng em hết thất nghiệp.

Tôi nhíu mày:

- Anh đang bận mà. Đợi anh khoảng nửa giờ nữa.

Em lập tức bước ra đường:

- Không đợi. Vậy thì đừng gặp nữa.

Tôi sợ em giận lắm. Sợ thật lòng. Thế là theo em vào một quán bia vỉa hè. Em kêu hai chai bia hơi và một con mực khô. Tôi vẫn đùa với em nếu chúng tôi thành đôi, tôi sẽ để trong tủ lạnh toàn là mực khô. Để em khỏi mất công chạy ra chợ mua... khi nhớ nó.

Em mời:

- Trăm phần trăm. Thế là giã từ sáu tháng lóng ngóng, giã từ sáu tháng thất nghiệp. Giã từ.

Tôi nâng ly cùng em, cười thật to:

- Không. Hai trăm phần trăm.

Em uống bia đâu có giỏi. Thế là hôm đó em say. Tôi đã phải gửi xe lại, kêu taxi đưa em về. Hôm đó tôi ôm em trong lòng, em mềm như con thú nhồi bông. Em nói trong cơn say: “Tuấn, anh có yêu em không?”. Em đã quên chuyện hôm đó rồi sao?

Em thường nói với tôi rằng tối chủ nhật là tối em buồn nhất. Em nói:

- Tại vì tối hôm đó người ta dành cho riêng tư, cho hẹn hò. Còn em thì chẳng có ai hẹn hò nên buồn.

Tôi gật gù:

- Ừ, tại vì em xấu xí quá nên chẳng có ai hẹn hò với em.

Tôi đã nói điều ngược lại với lòng mình. Bởi với tôi, em là người con gái đẹp nhất trần gian này. Tôi đi nhiều, gặp nhiều. Nói theo kiểu của em là tôi “sóng gió” nhiều, mà trái tim tôi vẫn không hề chao đảo với bất cứ ai. Cho đến khi gặp em.

Em chào đời khi nào, rồi em lớn lên, em đi học, em ra đường, em vào chợ khi nào? Tôi chẳng biết. Làm sao tôi biết được trước khi gặp em là em đã có mặt trên thế gian này? Tôi cảm ơn đất trời để cho tôi và em chạm vào nhau. Bởi em sinh ra không phải để khuất trong đám đông.

Chuông điện thoại của tôi đã reo lên rộn rã vào một buổi tối mưa buồn thê thiết:

- Anh ơi, máy tính em hư.

Tôi càu nhàu người gọi tôi giữa lúc trời mưa như thế. Mưa đang rơi trên phố, hàng quán đóng cửa hết rồi, mấy quán ăn vỉa hè cũng dẹp hết rồi. Tôi cũng vào nhà rồi.

- Anh tới xem thử giùm em được không? Em phải có máy để làm bài cho xong.

Giọng nói của em đã khiến tôi vượt mưa đến nhà em. Đó cũng là một ngoại lệ. Hôm đó tôi phải cài lại chương trình cho em. Em truy cập như thế nào mà máy toàn virus. Tôi càm ràm:

- Mấy người thấy mấy thư rác cứ click chuột vào. Ở đó toàn là virus, biết chưa?

Em khoanh tay phía sau tôi. Mùi tóc em thoảng thơm nhẹ:

- Dạ, em biết.

Ngày hôm sau tôi phải trở lại cài thêm chương trình cho em. Trong nắng mai của ngày sau mưa, em mặc chiếc váy hồng tươi tắn, ly cà phê em không biết pha dở thật dở. Nhưng tôi lại thấy ngon.

Em hỏi:

- Bao nhiêu tiền vậy anh?

- Một triệu.

Em trố mắt nhìn tôi:

- Một triệu?

Tôi cười:

- Đùa đó, trả công bằng cách làm bạn bè với nhau. Buồn buồn rủ uống cà phê, được không?

- Bồ anh không ghen sao?

- Có bồ thì anh đi với bồ chứ quen cô bé làm gì?

- Vậy à.

Bàn tay em nhỏ xíu. Khi nắm tay em, tôi bỗng nghĩ nếu được bàn tay đó xoa dịu khi mình buồn ngất trời lòng sẽ vui biết mấy.

Nhưng chủ nhật máy của em chỉ có những tiếng nói vô tâm cài sẵn từ tổng đài.

Ngày hôm sau gặp nhau. Em hồn nhiên chi lạ:

- Hôm qua anh biết em đi đâu không?

Tôi không trả lời. Tôi giả vờ bấm chuột lướt web. Em hỏi lại:

- Anh không cần biết hôm qua em đi đâu à?

- Em đi đâu anh hỏi làm gì?

- Em đi chơi với sếp.

Tôi xoay chiếc ghế lại. Vòng xoay thật nhanh khiến tôi va vào em:

- Vui không?

Tôi đợi em trả lời: “Không vui” hoặc em sẽ trêu tôi: “Ghen hả”, nhưng em không biết điều đó.

- Tuần sau sếp cử em đi với sếp ra Hạ Long công tác. Hình như công ty có một chương trình tiếp thị ngoài đó.

Tim tôi nhói buốt. Đau chi lạ. Tôi đứng dậy, bình thản đóng cánh cửa kính cho gió khỏi lùa vào phòng.

Em bước ra khỏi phòng thật nhẹ nhàng. Em nói: “Em sẽ không gọi điện cho anh nữa”. Đó có phải là lời nói của một cuộc chia tay. Em và tôi có tình yêu chưa nhỉ?

Tôi không nhìn vào mặt em. Tôi chẳng nói thêm một lời nào. Kể cả khi em đi. Dẫu tôi chỉ muốn gọi em trở lại.

Em nói: “Mẹ đặt tên em là Họa Mi. Mẹ muốn em trở thành ca sĩ. Mẹ nói khi em trở thành ca sĩ mẹ sẽ đi xem em hát hằng ngày. Nhưng anh thấy đó, em lại trở thành một cô kế toán, hằng ngày đánh đố với những con số. Chán lắm!”. Tôi lại chẳng quan tâm em tên gì. Bởi cái tên chỉ là cách gọi, còn em hiện hữu trên trần gian này mới là điều quan trọng. Nếu chiếc máy vi tính của em không bị trục trặc vào đêm nọ thì giờ này tôi như thế nào? Tôi đã hỏi em như thế. Em trả lời giữa thinh không: “Thì anh vẫn sống, vẫn đi, vẫn ăn, vẫn uống cà phê”. Còn tôi lại tự hỏi tôi: “Một ngày nào đó em bay cao, bay xa thì tôi sẽ như thế nào?”. Như thế nào nữa, tôi sẽ ra phố, ngồi ở một quán nước ở bất cứ một góc đường nào đó, ngồi một mình mà rải nỗi buồn của mình giữa thinh không.

Chủ nhật. Hôm nay em theo sếp đi Hạ Long. Tôi mở tờ báo ngày, đọc bản tin thời tiết. Bản tin cho biết ở Hạ Long nắng đẹp. Chắc là em tắt máy rồi, em vẫn thường tắt máy vào những lúc bận rộn phải không?

“Em đợi anh ở quán cà phê Nguyệt Cầm, đến nhé”. Máy của tôi rung lên. Đó là tin nhắn của em.

Tôi phóng xe như bay trên phố. Em ngồi ngay góc quán có ô cửa kính nhìn ra đường. Em cười tươi như ngày chủ nhật: “Anh có vui không?”.

PHAN THỊ TẦN

1 tin nhắn:

typnxinh nói...

truyen nay em doc roi !

08:14 4 tháng 5, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569