Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Performance

08/05/2008

Như có gì trôi tuột xuống đáy tim... Nhức buốt... Nghẹn đắng... Nhìn Jin nằm cuộn tròn trên nền đất nện.

Hai tay bám chặt lấy cổ chân cô. Rên rỉ...
Rên rỉ...
Rên rỉ...

Tiếng kêu âm ư không thoát nổi ra ngoài cọng thanh quản gầy guộc lõng thõng trong cổ họng. Jin co quắp như thai nhi bé bỏng. Một thân người không áo quần nằm vật vã đau.

Lúc này, mồ hôi từ người Jin đã chảy loang ướt cả dải đất. Khuôn mặt đỏ lựng. Đôi mắt chứa lửa. Đôi mắt ấy đang nhìn cô, thiêu đốt cô. Cô run lẩy bẩy, cố nhấc chân ra khỏi bàn tay kìm chặt của Jin. Cố không nhìn vào vòm ngực tuổi hai ba loáng màu nâu buồn, cố không nhìn bờ cong cặp đùi đang siết chặt... và không nhìn vào đôi mắt... Cô ngả người vào bức tường sau lưng. Gắng gượng tìm điểm tựa để thoát khỏi sự cầu cứu áp chế kia.

Một cuộc vật lộn dữ dội và vô thanh. Cổ chân cô nhoi nhói đau. Ngón tay Jin ướt nước. Trườn trượt trên da thịt cô. Cô một lần nữa giãy mạnh chân. Thấy bản thân không thể chịu đựng thêm lần nữa. Có thể sẽ gục xuống, ngay tại đây...

Jin nhìn cô đăm đăm. Ngọn lửa trong mắt tắt dần. Thay vào đó là khoảng không mênh mang u uất gió. Jin từ từ nhắm mắt lại. Bàn tay buông lỏng. Cô thấy đôi chân mình được giải thoát. Jin xoay người. Nằm ngửa ra. Hai chân duỗi đơ đơ thẳng. Hai tay co quắp ôm lấy mớ tóc dài dính bết đất. Jin khe khẽ lăn người về hướng khác cô...

... Rất nhiều bàn tay đỡ lấy Jin khi anh ngã lăn dưới chân họ. Jin trườn người, hôn thật sâu vào những bàn tay ấy. Hôn lần lượt. Hôn tất cả. Cơ thể Jin cọ sát vào nền đất lạo xạo. Bàn tay và khoảng ngực lộ ra những vệt xước rớm máu. Một vài người quay đi. Những khuôn mặt lạnh lẽo, ơ hờ. Jin không thể nhìn thấy. Jin đang đắm chìm nơi đầu môi hôn.

... Tiếng vỗ tay nổi lên. Ban đầu còn thưa thớt. Sau nổi lên thành làn sóng rập rào... Tiếng bàn tán lào xào... Rồi trở lại sự yên tĩnh lắng đọng ban đầu. Chỉ còn tiếng máy camera lì rì. Tiếng bấm máy ảnh loạch xoạch...

Jin nằm chính giữa tâm điểm vòng tròn. Bụi bẩn bám lên người thành từng vệt lấp lánh trắng. Chân tay dang rộng thành hai chữ V. Đầu ngoặt về một phía. Mặt Jin trở nên nhợt nhạt. Đôi môi khô cháy bờn bợt. Cặp mắt ngây dại nhìn xuyên qua đám đông, xuyên qua khoảng không...

Tiếng vỗ tay một lần nữa nổi lên... và thành một chuỗi âm thanh dài tưởng chừng bất tận.

Cô dựa hẳn vào tường. Lặng lẽ châm thuốc. Hít một hơi sâu. Cố điều hòa lại nhịp thở.

Tác phẩm trình diễn kết thúc. Jin chậm chạp đứng dậy. Một họa sĩ cùng nhóm nhanh nhẹn lấy chiếc chăn bông quấn quanh người Jin. Đó là một ngày cuối đông giá lạnh. Nhiệt độ xuống dưới 10 độ C. Jin ghì siết lấy chiếc chăn. Đi ngang qua cô, Jin thoáng một nụ cười rất nhẹ.

Một nghệ sĩ khác tiến vào thay chỗ Jin. Buổi trình diễn tiếp tục.

Cô rời khỏi khán phòng. Có ý muốn biết Jin thế nào. Nhưng cô biết làm thế thật vô nghĩa.

Cuối buổi, trong cuộc thảo luận về performance, Jin đứng lên nói về ý tưởng và xúc cảm của mình:

- ... Tình yêu thương có thể cứu rỗi thế giới. Nhưng rất tiếc, tôi đã nhìn thấy đâu đó trái tim cỗi cằn. Không hi vọng nảy lộc một mầm chồi yêu thương...

Cô ngẩng đầu lên, nhận thấy nhiều ánh mắt chê trách hướng về phía cô.

Cô rút trong túi chiếc bật lửa. Tiếp tục bình lặng châm thuốc hút.

Jin nói tiếp:

- Cô gái ấy không biết tôi. Tôi cũng không biết cô. Nhưng tôi cảm nhận được sự đồng cảm chân thành bằng cơn hoảng loạn của cô. Chỉ mình cô chạm mặt vào nỗi đau của tôi. Cô thấy nó. Và cô đã cố gắng hết sức để đẩy tôi ra, buộc tôi tự chống chọi với nỗi đau ấy. Cô bảo với tôi rằng đừng cầu mong sự giúp đỡ của ai. Chỉ mình mới có thể cứu mình...

Cả khán phòng chìm ngập trong yên tĩnh. Không có bất cứ tiếng vỗ tay nào.

Cô vẫn hút thuốc.

Jin đến bên cô, nói tiếng cảm ơn...

Cô vẫn hút thuốc. Chẳng có một cử chỉ, động thái nào đáp lại Jin. Cô dụi điếu thuốc vào mu bàn tay. Lắng nghe nỗi tái tê tỏa lan từ vết bỏng xộc thẳng lên đầu.

Khi mọi người lần lượt ra về. Cô quay trở lại khán phòng giờ đã trống hoác. Thấy lại cảm giác như có gì trôi tuột xuống đáy tim... Nhức buốt... Nghẹn đắng...

Jin tự cảm thức được về cuộc trình diễn. Mọi người đều tỉnh táo nhận ra. Bởi bản thân mỗi con người chính là một bản trình diễn bất tận giữa sân khấu cuộc đời. Chỉ có mình cô...

Cô lảo đảo đứng dậy. Hít thật sâu. Run run cất máy ảnh vào trong túi xách. Cần phải về viết tin bài, sớm mai còn nộp cho tòa soạn. Thử nghĩ xem nội dung cơ bản sẽ như thế nào. Ví dụ như: “Liên hoan nghệ thuật trình diễn trẻ... Các họa sĩ đến từ ba thành phố Hà Nội - Huế - Sài Gòn. Diễn ra tại... từ ngày... đến ngày... Những nghệ sĩ đã thể hiện...”.

Thì ngày vẫn còn đang trôi.

________________________

(*) Nghệ thuật trình diễn. Một nhánh đương đại của nghệ thuật tạo hình. Người nghệ sĩ chủ động dùng ngôn ngữ hành vi mang sắc thái nghệ thuật chuyển tải những thông điệp nhân văn tác động trực tiếp lên thị giác người xem, gây nên những hiệu ứng đột cảm lan truyền.

NGUYỄN QUỲNH TRANG

3 tin nhắn:

*100%LưuManh* nói...

hic cai nay truu tuong wa'.... hoi kho hieu nha Tuan nha.. tha ko co entry thi thoi khoi post

13:39 8 tháng 5, 2008
PignCat nói...

dao nay nhung chuyen conxion post ko con hay nhu luc truoc nua...

10:21 9 tháng 5, 2008
ChjmRj nói...

chang doc chu~ nao!hj`chi biet la ban xinh thoi!hj

12:43 9 tháng 5, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569