Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Bản sao và tôi

22/07/2008

Nó chạy vội vào nhà.Tôi từ tốn chậm rãi lê bước chân mệt mỏi vào nhà, bước lên những bậc thang. Nó mở cửa phòng nhanh chân nhảy lên chiếc giường nệm, tóc nó tung lên nhìn như một cơn gió. Tôi chầm chậm mở cửa phòng, đặt nhẹ chiếc cặp sách xuống bàn, lấy chiếc khăn treo ngay tủ ... bước vội đi rửa cái mặt mộc đã một ngày hứng bụi và thấm mệt. Nó vẫn thế ... chẳng để ý gì đến, cứ tung tăng nhí nhảnh.

Tôi với nó là song sinh.

Nhưng tôi với nó khác nhau hoàn toàn. Người ta hay nói song sinh thì thường trùng hợp nhiều thứ kể cả tính nết ... nhưng sao tôi và nó khác nhau quá. Nó thích nhạc ROCK với những ban nhạc nước ngoài , tôi chỉ thích nhạc POP với những lời nhạc trữ tình lãng mạn. Tôi chậm rãi, nó cứ liến thoáng chạy nhảy khắp nhà ... Nó thích màu đỏ của sự sôi nổi. Tôi thích màu xanh da trời đầy hi vọng ... Tôi thích ăn canh chua, nó lại chỉ thích uống nước chanh.

Nhưng cũng có cái tương đồng giữa tôi và nó... cái hôm tôi cảm nắng, đầu đau như búa bổ, tôi thấy nó cũng thoáng mệt, nằm li bì trên giường... Tôi sốt. Nó cũng sốt. Sự tương đồng ấy ... không dừng ở đó. Tôi và nó ... cùng yêu một người.

Oái oăm thật các bạn à. Nó cũng yêu anh say mê. Tôi cũng yêu anh đắm say. Anh là một người bạn của anh trai tôi (cũng là anh trai nó).Anh dáng cao cao, nét mặt hài hoà,có thể anh không đẹp nhưng với tôi anh hoàn mĩ, chắc với nó cũng thế. Anh hay thường đến nhà chơi cờ tướng với ông tôi. Tôi thường đi học về cùng với nó ... thấy anh, tôi luống cuống, có khi tôi lủi thủi vào bên trong nhà cũng không dám ngước mặt nhìn anh, nó thì hổ hởi đến bên anh bắt chuyện. Nó hay vòi vĩnh anh đủ thứ, lắm lúc tôi thấy bực mình khó chịu với nó. Nhưng nói sao được khi nó là nó, tôi là tôi và anh là anh. Có đôi khi tôi thấy ánh mắt của anh nhìn tôi lạ lắm, ánh mắt của một người anh trai cũng không phải (anh tôi có bao giờ nhìn tôi thế đâu)... Ánh mắt ấy nhìn tôi âu yếm, mềm mại ... tôi ửng hồng đôi má. Nó dường như biết được ánh nhìn ấy của anh dành cho tôi, nó cứ tìm đủ mọi cách để anh nói chuyện với nó, để nhìn nó thật lâu. Tôi chỉ thấy thoáng buồn. Tôi thụ động quá chăng?

Một hôm, anh đến nhà tìm anh trai tôi ... Trong nhà chỉ còn tôi, anh xin phép cáo lui ... Tôi cũng muốn níu chân anh lại nhưng chẳng có một lí do toàn mĩ nào để kéo chân anh. Tôi cứ nghĩ mãi, tìm mãi một lí do ... nhưng trời ơi, lí do nào đây.

- Cho anh ở lại chờ anh trai em nhé !?_Giọng anh chững chạc hỏi tôi.

Tôi thoáng giật mình, ửng đỏ. Tôi mỉm cười nụ cười rất lạ ... lạ vì vui! Tôi rót ly nước mời anh,định tháo lui ra sau với sự thẹn thùng e lệ của thiếu nữ chóm lớn.

- Bé T đâu rồi em?

- Bé đi học rồi anh ạ.

- À ... Thế em chừng nào thi? Đã học được gì chưa?

- Tuần sau em thi,em ôn cũng tạm tạm thôi anh ạ

- Cố lên em nhé!!!

Một không khí im lặng. Giữa tôi và anh chỉ là những câu hỏi xã giao, những câu nói bình thường của hai người bình thường. Nhưng sao tôi vui lắm.

Có tiếng mở của cổng. Nó về. Nó thấy anh thì mừng rơn .Nó xà vào anh hỏi thăm luyến thoát.

- Anh đến lâu chưa?Anh tìm anh em hả? Anh đã ăn gì chưa?

- À... Anh mới đến.Bé mới đi học về à?

- Em mới đi ôn thi với đám bạn. Hôm nay anh thấy bé siêng không nè? Nó mỉm cười tít mắt.

- À ...

Câu chuyện của tôi và anh đã chuyển sang câu chuyện nó và anh. Hai người nói chuyện, tôi ngồi đó, im thin thít, lắng nghe. Tôi chực thấy mình là một kẻ xa lạ của hai người... Tôi lén lui vào trong mà trong lòng thấy thoáng tủi thân.Biết rằng do tôi, biết rằng tôi hay e thẹn, biết rằng tôi không nhí nhảnh, biết rằng tôi ít lời, tôi biết tôi như thế nhưng... sao tôi vẫn buồn.

Sau ngày hôm ấy, tôi ít nói chuyện với nó hơn, tôi ít khi nhìn nó hơn, tôi ít khi cùng học với nó hơn. Nó cứ hỏi tôi " Chị giận em à?". Tôi cũng im lặng cầm sách đọc chăm chú (tôi giả đò ấy)... Tôi thấy tôi quá nhỏ bé khi đứng cạnh nó mạc dù tôi làm chị. Nó cũng không hiểu vì sao tôi lại như vậy. Tôi ... lạnh lùng với chính tôi và nó.Tôi đang tạo cho bản thân một bức tường vô hình ngăn cách giữa tôi và nó...Vì tôi biết tôi yêu anh.

Mấy hôm anh đến nhà chơi như lệ thường.Tôi thấy anh.Tôi nắm chặt tay lấy sự mạnh mẽ. Tôi bước vào nhà, không chào anh, không mỉm cười với anh như mọi lần.Vì tôi biết nó cũng yêu anh như tôi.

Tôi không còn đi học về cùng nó.

Tôi hay về sau nó 30 phút. Nó vẫn đứng chờ tôi trước cổng trường như mọi lần. Lắm lúc tôi nghĩ: "Ôi chao,mình con nít quá!" rồi bước chân đi ra phía cổng chờ nhưng nó đã đi về phía khác, xa dần tôi, xa dần ... Tôi lang thang về nhà.

- Em. Mới học về hả?

Tôi giật mình nhìn lại.Anh ... đang ... đi .... bên .... cạnh ...

Tôi lúng túng.Anh thấy lạ.

- Em sao thế? Có chuyện gì sao?

- Dạ,không có gì anh ạ. Anh đi đâu đấy.

- Anh chờ bé về.

Tôi tròn xoe nhìn anh. Anh hơi ngại ngùng.

- Vào quán nước nói chuyện với anh tí nhé.

Tôi hơi chùng chân. Nên hay không nên? Tôi theo chân anh vào quán (tôi cũng không hiểu vì sao nữa).Quán cafe có vẻ yên tĩnh, cách trang trí rất lạ với những bức tranh tĩnh lặng với 2 gam màu đỏ đen nhưng nhìn rất lãng mạn. Anh và tôi ngồi ở một góc nhỏ của quán, góc ấy khuất tầm nhìn của tôi về những bức tranh ... nhưng cũng không sao, tôi nhìn anh thế là đủ rồi.

- Dạo này em học thế nào rồi? Thi tốt không em? Sắp nghỉ hè chưa?

- Em thi cũng được.Tháng sau em bắt đầu nghỉ hè.Anh gặp em có chuyện gì không? - Tôi hồi hộp.

- Anh ... nghe bé T nói em dạo này lạ lắm, không còn nói chuyện nhiều với bé. Em gặp chuyện gì không vui sao?

Tôi ... Anh quan tâm tôi hay quan tâm nó. Tôi thấy khó chịu, tôi thấy tôi không còn kiểm soát nữa.

- Không có gì anh ạ. Em ít nói thế thôi.

- Anh thấy em cũng khác. Em làm bé T buồn lắm đấy, em biết không?

Tôi ... nhìn thẳng vào anh.Tôi ... như muốn thét lên: Vì em yêu anh!

- Anh còn chuyện gì để hỏi em nữa không?

- Em sao vậy?Giận anh à?

Tôi lắc đầu. Im lặng. Tôi cúi sầm mặt mình xuống, chăm chú nhìn ly nước như chăm chú đọc sách mà tôi chẳng mấy thích thú. Anh cũng im lặng.Anh chỉ nhìn tôi. Lâu lâu, tôi ngước lên vẫn thấy anh nhìn tôi như vậy. Một nét buồn.

Tôi choàng đứng dậy. Tôi không muốn trở nên khó xử trước anh. Anh nắm tay tôi lại. Khoảng khắc ấy làm tim tôi đập liên hồi. Sự yên tĩnh ấy ... chỉ tiếng tim tôi đập. Tôi nghe thấy thế. Tôi ngồi lại vào bàn. Im lặng. Anh vẫn nắm tay tôi. Xiết chặt.

- Anh không biết vì sao em trở nên như vậy.Em yên lặng,em xa cách với Bé T và với anh.Anh buồn rất nhiều.

- Sao anh lại buồn? Anh có bé T chia sẻ rồi mà _ Tôi thoáng buồn nói.

- Anh ... Anh xem bé T như em gái. Nhưng anh không xem em là em gái. Em hiểu ý anh không?

-...

Tôi hiểu.Tim tôi đập mạnh thêm.Tôi nghẹt thở. Tôi không tin vào tai mình nữa. Anh đang nói với tôi sao? Tôi khác lạ, tôi không yêu đời, tôi chừng mực trong cảm xúc.

- Anh thích em, thích em vì cái tính ít nói của em, thích cái má hồng e lệ của em, thích cả cái nụ cười của em, thích cả cái tính rụt rè của em ...

-...

Tôi nhìn anh. Mỉm cười. Nóng ran cả người.

Tối đó, tôi không ngủ được.

Vài ngày sau, anh đến chơi. Thấy anh, tôi chỉ cười mỉm. Anh cũng cười với tôi. Nhẹ nhàng lắm.

Nó thấy. Nó hiểu.

Nó lôi anh ra chỗ bàn cờ tướng anh và ông thường chơi. Nó và anh nói chuyện. Một lát sau, nó phụng phịu dỗi hờn chạy về phòng. Anh nhìn theo nó. Tôi biết ... nó đã biết chuyện.

Tôi chạy theo nó ...

-Chị ra đi.Chị để em một mình.

- T, sao thế em?

- Chị hỏi em ra sao à?Anh ấy thích chị,chị biết không?

-...

-Chị biết rồi phải không? Sao anh ấy không thích em chứ? Em có gì khác chị

Rồi nó đóng sập cửa lại.

Tôi ... lê bước chân chậm rãi.Anh thấy tôi thoáng buồn.Anh vỗ về.

- Sao thế em? T giận em hả?

- Sao anh lại nói với nó lúc này? Nó giận em rồi.

- Anh nghĩ T không giận em đâu.Chỉ là T chưa chấp nhận được sự thật thôi.

- Sao anh không thích T? Em với T có khác gì nhau?

- Em hỏi lạ nhĩ? Anh thích em vì chính là em.T khác em.T sôi nổi, hồn nhiên, yêu đời nhưng T trẻ con.Và anh chỉ thích tính trẻ con của T mà thôi.

Tôi ... im lặng.

Nó đứng sau lưng tôi và anh lúc nào không hay. Nó ... ngồi chen vào giữa tôi và anh. Nó liếc anh một cái thật dài. Nó cũng phụng phịu với tôi ... dỗi hờn.

-Chị nha,chị thích anh sao không nói em biết.

-Chị ....

Nó nắm tay tôi và anh đặt vào nhau. Nó mỉm cười .

Tôi và anh bất ngờ. Nó đâu phải trẻ con.

Tôi và nó không khác nhau.

Nó là tôi. Một bản sao khác với tính tình trái ngược hiện tai. Nó là một mặt khác của tính cách tôi. Và nó là một cái gì đó mà tôi phải cần bù đắp vào trong tôi.

Tôi và nó bây giờ không còn là song sinh. Tôi và nó nguyện vào nhau. Tôi bây giờ khác lắm: Cười suốt, yêu đời hơn, trẻ con với anh hơn nhưng có khi trầm tư chia sẻ với anh gánh nặng công việc, gia đình, có khi tôi và anh im lặng nhìn mặt trời lặng nơi cuối chân trời. Và bây giời tôi biết yêu màu đỏ của hoa hồng.

Nó _ Tôi trong gương.

Bé Ròm

2 tin nhắn:

ChjmRj nói...

than tuong qua comment cho chjmrj 1 phat :))

18:54 22 tháng 7, 2008
[H1]♥ Bà Già nói...

tình củm của anh kia như trẻ con í nhỉ

13:54 24 tháng 7, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569