Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Cảm giác

06/07/2008

Đây là cái chợ. Ai cũng biết chợ là gì rồi, khỏi miêu tả. Nhân vật ở đây là một phụ nữ nội trợ, nói chung không có nét đặc sắc. Không cả tên. Chị đi lên đi xuống đi vòng vòng khoảng hai mươi lăm phút thì đi ra khỏi chợ, tay xách một đùm bịch nilông. Đang lăm le băng qua đường thì chị bị một chiếc xe gắn máy chạy sớt qua, quẹt chị ngã lăn quay.

Mấy bịch nilông văng tung tóe trên mặt đường. Mấy trái cà chua chín đỏ lăn lông lốc. Hành ngò không hề gì, bó rau nếu không bị người đi đường giẫm lên hay xe cán ngang thì vẫn tươi ngon. Vài thứ khác còn nguyên trong bịch lớn. Chỉ có bịch đựng hai miếng tàu hủ bị bể, nhưng mà may quá hai miếng tàu hủ không bể. Chị vội vàng túm miệng bịch nilông, ngượng ngùng với người qua kẻ lại về cái chuyện hai miếng tàu hủ rớt ra mặt đường mà chị vẫn còn lượm lên.

Chợ đông người, đường rần rần xe cộ. Chị bối rối thực sự. Chẳng lẽ băng ra giữa đường chổng mông lượm trái cà chua giá một ngàn đồng bạc cho xe tông bỏ mạng? Chị gom hết các thứ vung vãi bên lề đường, xoắn chặt miệng túi nilông, ngó trái ngó phải, bàn chân rụt rè nhích tới trước vài tấc, lật đật sải dài mấy bước, đứng khựng lại, vội vàng bươn tiếp, rồi dừng lại. Xe ngược xe xuôi phóng qua ào ào, còi xe kêu tin tin. Nhanh như cắt, chị ngồi thụp xuống, tay lẹ làng chụp trái cà chua chín đỏ. Hai chân chị lập tức đứng thẳng lên, lặp lại động tác của vũ điệu băng qua đường Sài Gòn: rụt rè nhích tới thụt lui vài tấc, hấp tấp sải chân đi một lèo mấy bước, đứng khựng lại, rồi luýnh quýnh bước như chạy nốt một thước còn lại để tới lề bên kia.

Bây giờ chị đi từng bước cà nhắc. Hông trái ê ẩm. Chị ngoái nhìn ra sau lấy vạt áo che mông trái lấm lem. Hình như thứ nước làm vải quần dính bết vào da chị bốc mùi tanh tanh. Chị ngượng ngùng, không biết làm sao, ráng đi lẹ cho mau về nhà, khuỳnh khuỳnh cánh tay, nắm tay túm chặt miệng túi nilông tì lên hông trái, để mớ bao bì lùm xùm đó che phần nào nửa mông trái. Chị đi cà nhắc, cố không nhăn mặt, cố ra vẻ tự nhiên, cố làm như chăm chú vào con đường trước mặt. Cuối cùng chị về tới nhà.

Cái nhà đó không có vai trò gì trong cảnh tiếp theo. Nhưng người đang thuê căn nhà, một phụ nữ dạy Anh văn ở trung tâm ngoại ngữ, có xuất hiện ở đoạn kết thúc chuyện này. Bà tên Kate, hiện giờ đang ở phi trường đón một người bạn.

Sau khi vội vàng thay đồ, giặt xả sơ cái quần lấm sình, chị hỉnh hỉnh mũi tự đánh hơi thân thể mình một hai phút rồi mới yên tâm. Nhưng vừa soạn các thứ trong mấy bịch nilông ra, chị giật mình. Chị trút từng bịch, từng túi, từng bao ra, rồi giở từng món đồ ăn vừa mua lên, tìm kiếm. Thôi rồi, chắc là nó đã rớt ra mà chị không thấy để lượm lên. Vội vội vàng vàng, chị thu xếp các thứ gọn gàng, rồi tất tả đi trở về chợ, bất chấp khớp cổ chân trái đau buốt.

Chợ vẫn còn đông, xe cộ vẫn rần rần. Tại đúng chỗ chị té hồi nãy có một chiếc xe gắn máy đang dựng và một người đàn ông đang ngồi trên yên xe. Chị len lén tìm kiếm quanh hai bánh xe, rồi nghĩ ông ta có thể hiểu lầm hành vi len lén của mình, chị phân trần:

- Hồi nãy cái xe quẹt tui té chỗ này…

Người đàn ông trợn mắt:

- Nói bậy. Tôi mới đậu đây tức thì.

- Thì tui đâu có nói anh. Chẳng là hồi nãy tui té…

Chị nhắc lại mà ngượng ngùng, miệng cười lỏn lẻn, chị quay qua bà bán chuối bưởi ngồi trên lề đường, sát chỗ chị đã té.

- Hồi nãy tui té chỗ này, phải hôn chị?

Bà bán chuối bưởi hỏi lại:

- Chị làm gì té, hồi nào?

Chị đỏ mặt. Không biết người đàn ông nghĩ chị là đồ gì, tự nhiên đi loanh quanh ông ta dòm dòm ngó ngó, rồi bịa ra chuyện té tái. Nhưng ông ta có lẽ chưa kịp nghĩ gì đã đứng bật dậy, đẩy xe xích tới một quãng cho một người đàn bà chất hai cái giỏ đầy lên xe. Chị sượng sùng nói:

- Mới hồi nãy nè, tui té một cái ạch, đồ ăn văng tứ tung…

Bà bán chuối bưởi đang kỳ nèo một bà mua chuối:

- Cho xin thêm hai ngàn đi, trả chưa đủ vốn làm sao bán?

Chị nhìn quanh, chung quanh vẫn đông đúc người ta như lúc nãy. Chị nói với bà chiên tàu hủ cạnh gốc cây me:

- Tui té một cái đau thấu trời luôn.

Bà chiên tàu hủ chắc chắn có mặt lúc đó và có chứng kiến. Mà sao bà nhìn chị lạ lùng, con mắt như hỏi chị nói cái gì. Chẳng lẽ chị xạo ra chuyện chị té? Mà không lẽ chị té như vậy, mới tức thì, gần như ngay trước mắt mọi người mà không ai thấy? Chắc có thấy chứ. Chị nhìn quanh, ai cũng lu bu chuyện bán mua của họ. Chắc là họ không bận tâm. Một cái gì vừa nhẹ nhõm lại vừa nhoi nhói trong lòng, chị không lý giải được. Nhưng chị cũng thôi bận tâm cái vụ té. Ngó xuống đất, chị chợt nhìn thấy cục nêm vuông vức gói giấy nhôm, bự cỡ ngón chân cái, nằm cách miệng cống chừng nửa thước. Và lấp ló trong miệng cống là một đôi mắt tròn lay láy đang chăm chú nhìn chị. Con chuột cống có lẽ rập rình canh cục nêm nãy giờ.

***

Sau khi bày biện bàn ăn, chị nhoẻn miệng cười với bà Kate và bà khách, cúi chào, lùi xuống bếp.

Bà khách nói, với Kate, đương nhiên:

- Mày thay đổi như có phép mầu.

- Tao đã nhận ra sau ba chục năm đi về một mình ở New York, tự nấu lấy bữa cơm chiều cho mình…

- Đâu có tệ. Chẳng hơn là nấu cho một thằng nào đó, để thỉnh thoảng nó phấc cho một cái.

- Tao muốn nói là cái cảm giác tao chưa từng biết hồi đó, cảm giác bình an ấm áp khi chiều về nhà có người đón mình, dọn cho mình mâm cơm nóng…

Trong bếp, chị ngồi thở ra nhè nhẹ, bình an, ấm áp, khi nhớ ánh mắt con chuột cống, rõ ràng có nó nhận ra mình.

LÝ LAN

2 tin nhắn:

Dang chung nói...

,,The thai nhan tinh '' thoi mo cua day:
- Nha kia loi phep, con khinh bo
Mu no chanh chua.Vo chui chong
Dong tien hai mat,sao den bac
The thai nhan tinh co biet khong?

13:57 6 tháng 7, 2008
KIANTO nói...

ko hiểu

18:26 6 tháng 7, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569