Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Chỉ là… cà phê

12/07/2008

Thế là mùa Đông đã qua. Phố không còn chìm trong sắc nâu, đen, xám ảm đạm đến nỗi chỉ một chiếc khăn hồng thôi cũng đủ làm phố rực lên màu ấm áp. Và anh cũng đã trở về.

Anh trở về sau một phần sáu thời gian của cuộc đời một con người, tính theo tuổi thọ trung bình, kể từ khi anh nhìn em bằng ánh mắt có lửa yêu lần cuối. Mười năm, thời gian đủ để anh có được vẻ chững chạc của một người đàn ông đã ổn định mọi mặt. Mười năm, cũng chừng ấy thời gian đủ nuốt chửng tuổi hai mươi của em vào sau những nếp nhăn nơi khoé mắt, những vệt nám mờ trên má và những ngấn mỡ thừa nơi vòng eo sau những lần làm mẹ. Chuyện cũ đắng như tách cà phê đen buổi chiều cuối mùa Đông trong Phố cũ.

- Em có hạnh phúc không?

Câu hỏi quen thuộc em vẫn đọc trong những câu chuyện tình, khi người đàn ông gặp lại người yêu cũ.

- Em có hai con gái, em và chồng em có một công việc tốt ! - Em trả lời, xoay tách cà phê trong tay. Chưa nhấp ngụm nào mà nghe vị đắng nghẹn nơi cuống lưỡi.

- Có đủ hạnh phúc không?- Anh rít thêm một hơi thuốc, nheo mắt lại vì khói và nghiêng đầu gạt tàn thuốc, trông anh vẫn có chút gì rất nghệ sĩ, như mười năm về trước.

- Theo anh như thế nào được gọi là đủ? Vô cùng lắm, em không đong được! - Em vẫn có chút cong cớn như ngày xưa.

- Thì em thấy bằng lòng là được.

Im lặng...

- Em biết cuộc sống của anh rất tốt, rất trọn vẹn! - Có gì như chua chát.

- Vì sao em biết? - Ánh mắt nâu ướt rất quyến rũ của anh nhìn thẳng vào mắt em.

- Dễ thôi mà, anh biết là mình có rất nhiều bạn chung!

Em cười nhẹ và nhìn ra cửa sổ. Đường phố một ngày cuối Đông trông thật nhẹ nhàng và ấm áp.

- Không biết ngày xưa nếu mình lấy nhau thì bây giờ thế nào nhỉ? - Dường như anh chỉ hơi mỉm cười khi nói câu đó.

Em nén một tiếng thở dài:

- Thì chắc cũng bình thường thôi! Mà...cũng chẳng biết được!

Nhấp một ngụm cà phê, em nhìn thẳng vào mắt anh:

- Chắc anh sẽ không như bây giờ đâu! Có thể cuộc sống của anh sẽ tệ hơn chẳng hạn?

- Ừ, không biết được!- Anh lại gạt tàn thuốc. Câu nói này của anh như một viên cuội ném xuống giếng, xé tan sự phẳng lặng của mặt nước lòng em. Cay đắng.

- Thôi mình về đi, em còn có việc!

- Ngày mai anh có thể ăn trưa cùng em không? - Anh nhìn em. Em nhận thấy sự thật lòng trong lời mời đó.

- Em sẽ trả lời anh vào sáng mai nhé!

- Được, anh chờ em!

Anh hào hứng.

Em về, phố lâng lâng lùi lại phía sau lưng.

Đêm, em ngồi trước màn hình máy tính, mở trang blog compose, nhưng em chỉ ngồi đó, chăm chú nhìn vào màn hình trắng - không suy tư, không cảm xúc. Tiếng thở nhè nhẹ đều đều của hai đứa trẻ như sợi chỉ mong manh đan vào tim em. Bố chúng vẫn chưa về, vào giờ này, khi đã là nửa đêm. Em nhấp chuột vào nút close và nhấp OK - một sự chấp nhận để đóng lại.

....

Phố bây giờ ngập trong nắng mới.

Em bây giờ ngập trong cảm giác bối rối vì biết rằng ít nhiều em lại nghĩ đến anh - tình yêu dở dang của mười năm về trước.

Không biết nói tình yêu đó là dở dang có đúng không, bởi hình như chưa bao giờ nó bắt đầu .Suốt nhiều năm, mình yêu mà chỉ đứng nhìn nhau qua một khoảng cách không lời thổ lộ. Rồi mình xa nhau. Em lấy chồng, anh lấy vợ. Cả anh và em đều nghĩ rằng như thế sẽ là mãi mãi.Vậy mà em lại đến sau một cuộc điện thoại anh hẹn gặp. Chỉ là cà phê, chỉ là bạn thôi mà, em đã nghĩ như thế. Nhưng phút giây này em không thể nghĩ như thế nữa, khi mỗi lúc ngồi bên nhau trong quán cà phê, câu chuyện lại chỉ là những nuối tiếc cho những gì dang dở. Và nước mắt em rơi. Và em không thể tránh cái nhìn an ủi nơi mắt anh...

Nhìn gương mặt chồng yên lành trong giấc ngủ, hơi men vẫn còn loang lổ khắp nơi , em thở dài. Đôi khi suy nghĩ về khái niệm tình yêu, em thấy khó hiểu quá. Em cũng yêu chồng, vì thế nên mới cưới. Nhưng dần dần, em nhận ra hôn nhân không hoàn toàn là đươc ràng buộc bởi tình yêu. Hôn nhân còn là một bản hợp đồng không có điều khoản về thời hạn thực hiện và điều khoản thanh toán. Hơn thế nữa, ở phần điều khoản chung, những vướng mắc nhiều khi không thể cùng bàn bạc để đi đến thống nhất được cũng không thể đưa ra toà án ngay được. Nhưng những vướng mắc đó như những vết xước trên mặt tấm kính trong, và mặt kính sẽ như thế nào khi có quá nhiều vết xước? Câu hỏi làm em thấy lòng nặng trĩu.

Em không nhớ nổi là từ khi nào em và chồng không còn ngồi nói chuyện với nhau theo đúng nghĩa là vợ và chồng hay ngược lại nữa. Những bản hợp đồng, những dự án không thể thiếu được những cuộc giao lưu mà người ta vẫn gọi chung là tiếp khách. Tất cả kéo chồng ra khỏi cuộc sống của em, của hai đứa trẻ. Những câu nói với nhau bây giờ chỉ là những câu mang tính chất thông báo - khô khan, không xúc cảm. Thậm chí, cả mối liên hệ rất mỏng manh để nhận biết mối quan hệ chồng vợ cũng không còn nữa. Em từng bảo chồng: "Có thể rất nhiều người, thậm chí ngay cả bản thân em cũng không tin được là em ở cạnh một người đàn ông hợp pháp mà đến hơn ba tháng trời không có sex!" Buồn cười, ngạc nhiên, hay chua chát? Chồng em im lặng, nhưng em có câu trả lời sau đó không lâu, khi tận mắt chứng kiến chồng âu yếm một cô diễn viên đang trên đà nổi trong một nhà hàng sang trọng. Không còn những vết xước nữa, bởi mặt kính đã vỡ rồi.

... Anh ngồi đối diện em. Vẻ tự tin của anh không giấu được hết những nét buồn đang phảng phất trên gương mặt, nơi khoé môi anh cười.

- Hôm nào vợ anh về? - Em hỏi mà không nhìn anh.

- Cuối tuần này, thứ Bảy em ạ. Đáng lẽ chưa về, nhưng thứ Hai tới khởi công xây dựng nhà máy bên Bác Ninh, cô ấy không thể vắng mặt!

- Thế ạ?- Em lấy ngón tay di mạnh xuống mặt bàn - Công việc của cô ấy bận nhi?

Anh nhướn mày:

- Ừ, cũng bận lắm, một tháng may ra ở nhà được bốn hay năm ngày, mà khi đó cũng mệt nhoài rồi, chỉ ngủ bù thôi, mọi việc sẽ do anh làm hết.

- Em vẫn biết anh rất đảm đang mà, lại chiều vợ nữa, công việc của anh thì nhiều thời gian rảnh, chăm sóc cho vợ con là một hạnh phúc mà! - Em không biết mình đang nói về anh mà lại nghĩ đến bản thân mình.

- Nhưng anh cũng thèm được chăm sóc chứ, phải không nào? Nếu anh mà lấy được em, chắc chắn anh sẽ hạnh phúc lắm đấy, vì anh biết em sẽ chăm sóc tốt cho anh ! - Anh nhìn em cười, em thấy mình thường bị chếnh choáng bởi ánh mắt anh nhìn kiểu đó.

- Em cũng bình thường thôi, biết đâu em còn làm anh mệt mỏi hơn?

Em biết mình không cao thượng, theo kiểu như: "Em mừng vì anh hạnh phúc!" hay "Chỉ cần cuộc sống của anh vui là em vui rồi!". Khi anh nói đã rất yêu em, anh thực sự luôn nghĩ về em, em chỉ thấy tủi thân, thấy muốn trách cứ anh để lòng tự ái của em được vuốt ve. Nhưng em chỉ cười, lòng em đắng ngay cả khi chưa uống một giọt cà phê nào cả.

Đầu năm mới, em quá bận rộn với việc ở công ty. Việc ở nhà cũng chẳng ít hơn đi được. Không còn những buổi chiều cùng anh ngồi bên ly cà phê. Không còn những cuộc nói chuyện tưởng như không thể dứt ra được.Và em bỗng nhận ra là mình đang nhớ.

Em nhớ ánh mắt của anh. Em nhớ tiếng nói dịu dàng của anh. Em nhớ cả vẻ bối rối của anh khi chỉ vô tình chạm vào bàn tay em. Một biên giới vô hình, rất mong manh đang ngự trị và cả hai không bao giờ dám bước qua. " Cho anh xin lỗi nhé!" - lời nói của anh như nghẹn lại. Lời nói ấy làm em nghẹt thở: Vì buồn? Vì giận? Vì tủi thân? Hay vì sao em cũng không biết nữa? " Xin lỗi vì điều gì ạ?" - Em hỏi, và em biết anh nhận ra mắt em ngấn nước." Vì ngày xưa anh không nói yêu em!Vì anh để mất em! Vì anh lại hẹn gặp em! Vì..." " Qua rồi mà anh!" - Em không biết câu đó để an ủi anh hay an ủi chính bản thân em. Em cũng nhận ra là ký ức được khơi gợi thật ngọt ngào, thật trong sáng dù đôi khi em vẫn oán trách anh vì sao một câu đơn giản thế mà khi xưa anh không nói được. Em cũng rất trẻ con khi hỏi anh tại sao với em anh không nói được mà với vợ anh thì anh bày tỏ được. Em cũng từng ghép tội anh rằng chắc với em chưa phải là yêu mà chỉ là thích thôi, còn với vợ anh mới thực sự là yêu. Những câu đó có làm đau lòng anh không em không biết, nhưng với em, em biết bởi sau những câu hỏi như thế, em có những đêm trùm chăn khóc thành tiếng.

...

Có lịch hẹn găp một khách hàng mới, là công ty tư vấn và thiết kế xây dựng, em đến đúng hẹn.Nhân vật nữ ngồi cạnh ông giám đốc, đối diện với em thực sự làm em mất bình tĩnh: vợ anh. Một giây nhắm mắt lại để vượt qua cảm giác ấy nhưng em vẫn không thể ru mình vào cảm giác bình thường được. Tim em đập mạnh khi nghe vị giám đốc giới thiệu:

- Đây là trưởng ban tư vấn thiết kế của công ty chúng tôi, cô Hà An

Em nhìn sang phía vợ anh và mỉm cười, chắc vẻ bối rối hiện lên mặt em khiến chị ấy nhìn em, cười nhưng mắt có dấu hỏi.

Buổi nói chuyện đầu tiên chỉ ngắn gọn để hai bên nắm bắt được nhu cầu và khả năng của nhau. Em ra về, trong lòng rối bời những cảm giác. Từ bây giờ, em sẽ phải trực tiếp làm việc với vợ anh, trao đổi mọi vấn đề cần thực hiện trong các hạng mục mà bên công ty em cung cấp cho bên công ty cô ấy. Không hiểu sao, em lại nghĩ rất nhiều về vấn đề đó. Em định gọi điện thoại kể với anh, em nghĩ là anh cũng sẽ ngạc nhiên và bối rối.

- Em thấy sao?- Anh hỏi khi ngồi đối diện em qua chiếc bàn nhỏ trong quán cafe.

- Về chuyện gì ạ?

- Về Hà An! - Anh nhìn thẳng vào mắt em.

- Rất mạnh mẽ, rất cá tính và đẹp!- Em trả lời trống không.

- Em thấy thế thật chứ?- Anh cười hỏi lại em.

Em thực sự cảm thấy tức sau câu hỏi đó của anh. Em nói, giọng hơi gay gắt:

- Tất nhiên rồi, em có nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ mình được như thế! Thế nên em càng hiểu vì sao anh lấy chị ấy.

Đang cố để làm tan đi những hờn ghen ứ đầy trong lồng ngực, em không nhận ra câu nói của em làm anh chùng xuống.

- Không phải mà em!

Câu nói như dỗ dành của em làm tim em đau nhói. Tự thấy mình vô lý quá! Sao lại như thế với anh chứ? Em có là gì đâu nhỉ? Và em khóc. Nước mắt cuốn trôi mọi hờn ghen, tức tưởi.



Dù vẫn háo hức chờ tiếng chuông điện thoại reo - bản nhạc cài riêng cho số của anh, dù vẫn mong chờ những dòng ofline mỗi ngày, nhưng em nhủ rằng " Chỉ là cafe thôi mà!". Đúng, chỉ là cà phê thôi. Đôi khi, giọng cười của em tan vào vị cà phê, và đôi khi là những giọt nước mắt. Và mình uống những lan man ấy trong một chiều nhạt nắng, trong một ngày mưa hay trong cả những ngày không mưa không nắng. Anh bây giờ là quen thuộc, như đáng lẽ phải là như thế.

Hợp đồng với công ty của vợ anh ký xong, em không còn phải gặp nhiều như trước nữa, việc bây giờ là của kỹ thuật. Và em không thấy cảm giác mình bị đày đoạ nữa. Không biết em dùng từ đó có đúng không nhưng tâm trạng cá nhân em thì nghe có vẻ rất đúng. Kiểu như cố tìm ra một điểm yếu của người phụ nữ đang ngồi trước mặt nhưng lại để ...hạ gục anh. Nhưng em thất bại. Có thể vì em không đủ thời gian, không đủ cơ hội và em không dám nhìn thẳng vào đôi mắt chị ấy thật lâu. Họăc có thể là vì chị ấy thực sự hoàn hảo.

....

- Em ngủ chưa?

- Em ngủ rồi!

- Vậy ai đang trả lời anh?

- Một phần của em!

- Ngộ ghê ha?

Những cuộc nói chuyện online kiểu như thế lúc nửa đêm khiến em không còn là người phụ nữ ba mươi tuổi với công việc, gia đình, con cái nữa. Em thấy mình vẫn như còn trẻ lắm.

...

Mưa,cơn mưa tháng Ba làm em thấm lạnh. Quán cà phê vắng. Và anh không đến như đã hẹn. Mấy lần em cầm máy lên, chỉ cần nhấn nút " calls" là số của anh sẽ hiện ra, nhưng em không gọi. Sau ba mươi nhăm phút, tin nhắn đến: " Anh phải đi đón H.A nên không đến được, anh sẽ gọi lại cho em. Xin lỗi em nhé!".

Mưa không còn rơi nữa, không lạnh nữa, nhưng lòng em đầy ứ cảm giác hờn ghen. Em thấy nhói lòng khi nghĩ đến cảnh anh và chị ấy cùng nhau đi trong mưa. Anh sẽ lo lắng vì sợ chị ấy bị ướt, bị lạnh. Tự nhiên em so vai, rùng mình. Em thấy mình vô lý. Sao em lại như vậy chứ?

Đường về chông chênh, em đi, mắt nhìn thẳng phía trước, cảm giác trống rỗng. Và có giọt nước rất trong đang rơi xuống.



Em ngồi trước máy tính, online. Có rất nhiều nick trong friends list của em sáng, trong đó có nick của anh. Nhưng em không gọi ai cả. Em tưởng tượng ra những khuôn mặt đằng sau những cái nick sáng ấy: cái tỉnh bơ như không, cái tủm tỉm cười, cái đang khịt khịt mũi...và những ngón tay gõ thoăn thoắt trên bàn phím. Em không gọi ai cả bởi em biết, người thì đang nói chuyện với bạn, người đang nói chuyện với người yêu, người đang nói chuyện với anh em, người đang nói với chồng, với vợ .... Một khoảnh khắc thấy mình thừa ra khỏi cái thế giới này. Căn phòng không lớn mà sao thấy mình quá nhỏ bé, có thể là nhỏ bé trước sự đơn độc.

Em không biết cuộc sống của anh trước khi hay dành thời gian rỗi cho em thì như thế nào? Có thể là rất yên bình. Nhiều khi em muốn hỏi anh việc hay dành thời gian rỗi cho em hay chính xác là cho những bữa ăn trưa, cho những ly cà phê...có ảnh hưởng nhiều đến nhịp sống của anh không. Nhưng em lại không hỏi, bởi em tự nghĩ là có. Còn em, em sẵng sàng từ bỏ những cuộc gặp gỡ với bạn bè, với bất kỳ ai không vì lý do công việc chỉ để gặp anh, dù thời gian có thể chỉ đủ nhâm nhi một ly cà phê nâu không đá....em tự ngạc nhiên về những thay đổi của mình. Nhưng em cũng lý giải được điều đó.

Chiều, nắng loang lổ xiên nghiêng qua những ô cửa kính. Quán đông hơn mọi hôm. Sau một tin nhắn đến, em thấy anh không yên ổn. Uống nốt ly cà phê, anh hỏi:

- Về chưa em?

Em cười, không biết là có tươi thật không nữa, có thể là vì sự vội vã khác thường trong việc uống cà phê của anh hôm nay:

- Vâng, về.

Em nhấp thêm một chút cà phê rồi bảo:

- À, anh vội cứ về trước đi, một lát nữa em về. Em đợi đến giờ đi đón trẻ con luôn.

- Không, anh cũng không vội! - Hình như anh hơi bối rối.

- Thôi, anh cứ về đi mà. Em cũng chỉ ở lại chừng mười phút thôi.

Không biết mắt em có để lộ sự hờn dỗi không mà anh lại bối rối thế. Còn em, em biết anh có hẹn gì đó với vợ.

Anh vẫn đứng lên, áp lực từ tin nhắn lớn hơn nhiều.

Em trở về với quen thuộc là em, hít sâu, thở mạnh một cái để nén lại mọi cảm xúc không vui trong lòng.

Nắng cuối chiều nhạt đi một chút.

Chút áo ướt sau khi đi dưới cơn mưa rào đầu tiên của mùa Hạ là em thấm lạnh. Quán vắng. Phía bên kia, trong góc quán chỉ có một người đàn ông trung niên đang lặng lẽ nhả từng vầng khói thuốc và phiá bên này, sát cửa sổ là em.

Gọi một ly trà sữa nóng, em nhấm nháp và dõi mắt theo những giọt nước rơi từ mái ngói xuống bậc thềm. Lâu rồi em không uống cà phê. Lý do được em đưa ra là "uống nhiều cà phê không tốt cho da của phụ nữ". Không quá gay gắt nhưng đôi khi em cũng phải chế ngự cảm giác thèm cái vị đắng ngọt ấy. Và cũng lâu rồi em không đi ăn trưa với anh vì cả anh và em đều bận. Nhưng em vẫn biết ngày mai vợ anh sẽ trở về sau một chuyến công tác nước ngoài dài ngày, vì anh từ chối sẽ gặp mặt em.

Không hoàn toàn là buồn nữa sau khi em nhận ra em với anh giống như cà phê.

Người ta chỉ dùng cà phê khi có không đủ thời gian để dùng bia rượu hoặc cà phê cũng chỉ giống như một thứ văn phòng phẩm khi người ta bàn bạc công việc ở quán. Cà phê có thể giúp đầu óc tỉnh táo và thư thái... Nhưng bất luận thế nào thì vẫn chỉ là cà phê, không thể thay thế được nước lọc. Và có rất nhiều người, cả đời không nhấp đến một ngụm cà phê vẫn không sao, đơn giản chỉ vì cà phê không phải là một thứ thiết yếu.

Hôm nay em đến quán, dù đã hẹn nhưng em vẫn không mong anh đến. Lòng em trống vắng đến lạ kỳ, cảm giác như không có sự ưu phiền nào xen vào được. Những comment anh dặn dò vợ mà em đã vô tình đọc được trên blog như một tấm vải phủ kín những tê tái trong lòng em....

Em đã không còn thấy thèm vị đắng của cà phê nữa!

Gửi từ Blog Phạm Hương: "Đã yêu xin yêu tù nỗi đau chân tình của trái tim"

3 tin nhắn:

[deleted] nói...

cảm xúc dạt dào wá. hĩ hĩ

08:15 12 tháng 7, 2008
Sir Thành Trung nói...

tuyệt vời

09:44 14 tháng 7, 2008
-------_Cr0w_------- nói...

hay wá

18:31 12 tháng 8, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569