Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Hẹn

05/07/2008

1.

"Con Thanh mô? Có cái mụ bẩn như cái thùng rác di động, tả tơi hơn cái chổi cùn tối nào cũng luẩn quẩn ở đây. Rình mò ăn cắp hay đi ị vất không biết. Nhiệm vụ mi là coi thử mụ mần cái chi chi... Cái khu đất trống đối diện mình ngó gai con mắt! Thằng chả ở sở kế hoạch đầu tư mua cho con. Con nó còn nhỏ xíu, để cỏ mọc chó ỉa, còn đặt thùng rác nữa chứ! Ở nóng đít, tao dẹp tất!".

Vừa ăn nhà mới ba tầng xây trên hai lô đất ghép lại, bác tôi đã chĩa mũi vào chung quanh. Dẫu về hưu vẫn giữ lại cái giọng quan quyền. Thế là tôi có nhiệm vụ theo dõi cái "thùng rác di động".

Tôi gặp "thùng rác di động" khi đi đổ rác. Mụ và thùng rác không biết bên mô lem luốc, hôi hám hơn. Ngó kinh thật, chả dám tới gần. Mụ bươi rác, nhặt nhạnh đồ nhựa phế thải. Thấy cái hộp xốp đựng cơm mở ra, cầm cái xương gà người ta bỏ tỉnh bơ gặm.

"Gớm quá!" - tôi kêu lên.

Mụ ngồi bệt mút mút cái xương như mút cây kẹo. Rồi mụ cắm mắt vào bịch rác tôi cầm ở tay. Trong đó còn nguyên đầu gà, cánh gà và nửa dĩa xôi thừa. Vừa quay lưng, ngoái lại đã thấy mụ lấy ra lục lọi.

2.

Tối tối tôi rình mụ. Mụ rình bịch rác của tôi.

Rồi tôi bị buộc vào mụ bởi một sợi dây vô hình. Đồ ăn thừa, nhặt. Đôi dép bác quẳng, lượm. Đi chợ thấy người ta xổ đồ bành 3.000 một cái, mua.

Riết rồi thay vì rình, tôi chờ. Ra thùng rác không thấy là lần chần đợi. Mụ không quẩn quanh bên con người. Chỉ quẩn quanh ở thùng rác và bãi đất trống. Dạo này trông mụ khỏe ra vì thức ăn thừa nhà bác tôi. Bao giờ ăn mụ cũng chừa một ít túm lại cho ai đó.

"Ở mô?" - tôi hỏi.

Lắc đầu.

"Con mô?".

Lắc đầu.

"Có bộ áo quần mô nữa không?".

Lắc đầu.

Chỉ khoảng nửa tháng, cái thùng rác trên mảnh đất trống đối diện đã dời qua chỗ khác đúng như lời bác tôi nói. Nhưng "thùng rác di động" không biến!

Trời mưa lất phất. Từ trên cái chuồng cu chống nóng sát mái, tôi thấy bóng mụ đi vào bãi đất trống cỏ mọc. "Mi coi mụ có ị vất không?". Sực nhớ nhiệm vụ tôi bỏ bút xuống tới cửa sổ nhìn xuống. Mắt đường vàng khè. Mắt người nhọn hoắt. Vạt cỏ sẫm bóng đêm.

Trời có trăng. Mụ vẫn lê đôi dép mòn tới bãi đất trống đối diện rồi khuất trong cỏ. Vầng trăng nhợt nhạt đồng lõa.

Trời gió. Bóng mụ liêu xiêu vịn gió rồi vẫn ngừng lại ở bãi đất trống cỏ ken dày.

3.

Đêm nay mụ không có mặt ở thùng rác. Tôi lần chần mãi bên thùng rác hôi rình ngóng mụ. Sợ đi lâu bác chửi, tôi bỏ đại gói cơm lại. Đi mấy bước, ngoảnh lại đã thấy bầy chuột cống đen sì châu đầu...

Ngang qua bãi đất trống mụ hay chui vào, tôi dừng lại.

Ngoao...

Xé toạc đêm tiếng kêu nôn nóng. Tiếng kêu thê thiết.

Kẻ mụ hẹn hò hằng đêm bước ra khỏi cỏ.

Một ả mèo hoang đói khát xác xơ!

4.

Mụ biến hẳn, để lại cho bác niềm vui tiêu luôn hai thùng rác một lúc trên bãi đất trống đối diện ngôi nhà mới đẹp đẽ.

Mụ biến hẳn, để lại một lời thông báo: Cái mụ hay vào khu mình ăn cắp vặt và ị vất ngã vật ra chết rồi. Sống chi cho khổ. Con cái bỏ.

Mụ biến hẳn. Để cái hẹn lại cho tôi. Tối tối tôi lại nhặt đầu cá, xương cá trộn cơm cho mấy mẹ con ả mèo hoang đói khát. Tôi không nhặt xương gà. Cứ nhìn thấy xương gà là tôi ọe ra nước mắt.

QUẾ HƯƠNG

3 tin nhắn:

♫ ♪ღ♥ Tom ♥ღ ♪♫ nói...

^^!

09:15 6 tháng 7, 2008
Mr DAM®¹º² nói...

Truyện viết sâu quá...
Như lan man về chuyện về người, về "tôi", về những cái không đầu khong cuối, nhưng lại hiện lên một bức tranh với hai mảng mầu đối lập rõ rệt.
Không biết là, khi đói thì người ta hay nhớ đến người khác? Hay khi có đủ đầy thì người ta mới biết nhìn ra xung quanh?
Oài...

11:14 6 tháng 7, 2008
batoFE nói...

:) hay . thanks

15:48 11 tháng 7, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569