Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Anh đi, anh đi... và em lại đợi!

11/08/2008

Ngày…

Khi Em cảm nhận tận cùng những nỗi đau, tận cùng mất mát. Anh đã đến với tình yêu thương vô bờ bến cùng sự sẻ chia và những những khát khao cháy bỏng. Những khát khao mà từ lâu lắm Em chưa đựơc đón nhận. Em ngỡ tưởng như mình đang mơ, một giấc mơ Hạnh phúc thật ngọt ngào, ngọt ngào…

Đã lâu lắm, Em sống thu mình trong vỏ bọc giả tạo. Mỗi ngày, mỗi giờ Em vô tư cười nói trước mọi người, trước cuộc đời, nhưng khi đêm về Em cần lắm một bờ vai, cần lắm một cánh tay cho Em ngả vào, cần lắm những yêu thương dù chỉ bằng lời. Em không có. Không có từ lâu lắm. Em bỗng thấy mình như một gã đàn ông hay đúng hơn là thấy mình như một “mụ già” cô đơn ôm gối mỗi đêm về trong căn phòng vắng lặng. Cảm nhận đêm. Dài, dài mãi thêm ra…

Em thèm được nghe một tiếng yêu, một sự động viên an ủi hay sự quan tâm chăm sóc nhưng sao khó quá. Dù quanh Em bâu đầy những gã đàn ông, những gã đàn ông mà Em vẫn gọi là “dửng mỡ” với ánh mắt hau háu cùng tia nhìn đầy dục vọng và dã tâm. Họ chỉ muốn “ăn tươi nuốt sống” Em mọi lúc chứ đâu nào biết Em nghĩ gì. Thậm chí có những kẻ đến với Em chỉ để lợi dụng các mối quan hệ của Em để làm ăn.

Em biết mình đẹp và đầy những khao khát. Nhưng Em đã phải chôn giấu và kìm nén suốt bao lâu. Em sống giả tạo với vỏ bọc vui tươi nhí nhảnh yêu đời của một cô gái tràn đầy nhựa sống hay đôi lúc là cái vẻ đanh đá, chua ngoa vốn dĩ không có trong con người mình và nhiều khi là cái vỏ của một phụ nữ đầy bản lĩnh trong cuộc sống cũng như trong công việc. Diễn, vâng, Em đã diễn rất tốt với mình, với đời. Để rồi mỗi khi một mình đối mặt với màn đêm, cảm nhận xung quanh là cả một khoảng trống mênh mông và mầu đen đặc quánh. Mới thấy mình cô đơn, cô đơn đến tận cùng.

Và anh đã đến…Anh đã đến với trái tim ngập tràn tình thương yêu của một người đàn ông từng trải và đã từng mất mát khổ đau. Anh đến, như một tia nắng ấm giữa mùa đông lạnh giá. Như cơn gió trong lành xua tan bầu trời u ám. Đã khơi dậy những khát khao không bờ không bến nơi Em.

Ngày…

Giờ Em đã quen với những chờ đợi, những đón đưa, đưa đón. Bạn bè thì ngạc nhiên vô cùng vì những chuyến đi về liên tục giữa Sài Gòn - Hà Nội của Anh. Hai ngày qúa ngắn để trao nhau hết nhớ mong. Giờ Anh chỉ có thể dành cho Em thời gian ít ỏi như thế. Thời gian chỉ đủ để Em gục vào vai Anh mà khóc, mà kể lể vể những nhớ mong, mong nhớ, những khao khát, đợi chờ. Anh bảo đó là Hạnh phúc. Hạnh phúc của những người yêu ở xa nhưng luôn có nhau trong tim, có nhau trong nỗi nhớ. Em vui và quen dần với hạnh phúc đợi chờ đó, và nỗi nhớ được bù đắp nhiều hơn, nhiều hơn mỗi khi gặp phải không Anh?

Anh bước thật nhanh để cố tránh những phút yếu lòng, tránh cả những giọt nước mắt của Em khi muốn níu giữ từng phút, từng phút bên nhau…Bóng Anh khuất sau cánh cửa của phòng chờ. Cánh tay Em vẫy mãi vẫy mãi... Sân bay vẫn đông người nhưng sao Em thấy trống trải vô cùng.

Anh đi

Anh đi…

Và Em lại đợi…

Đoạn đường hơn 30km từ Nội Bài về sao bỗng dưng thấy dài vô tận.

Hà Nội đón Em bằng một cơn mưa. Cơn mưa rào đầu hạ. Em đang khóc hay Trời thương tình nhỏ lệ khóc cho những cuộc chia ly…Em không biết nữa. Chỉ biết rằng, quanh Em nơi nào cũng có hình bóng Anh đang cười với Em, nụ cười rạng rỡ và đầy thương yêu.

Em lại vùi mình trong những kỷ niệm, những kỷ niệm ngọt ngào nơi Hồ Gươm, bên chiếc ghế đá có cột đèn số 06, nơi căn phòng nhỏ ngập tràn tình yêu nơi phố cổ thân quen, những con đường đêm đêm anh và em đi dạo…

Em hứa với Anh sẽ không buồn, không khóc nữa. Chờ đợi cũng là điều Hạnh phúc – Anh đã nói với em như vậy và giờ Em tin như vậy…

Ngày…

Em muốn được đi đón Anh, muốn được nhìn thấy Anh, được Anh ôm vào lòng và đặt lên môi những nụ hôn ngay tại sân bay, khi Anh vừa tới. Cảm giác Hạnh Phúc đó làm Em nhớ Anh thật nhiều, thật nhiều mỗi khi mình xa nhau đấy Anh có biết không?

Em Hạnh phúc lắm lắm khi được Anh yêu, hạnh phúc khi mỗi ngày Anh dành cho Em những nhớ thương cùng sự quan tâm, chăm sóc... Tình yêu của Anh đã giúp Em vượt qua tất cả những nỗi lo, những vất vả đời thường, những nỗi buồn, niềm đau Em đã phải hứng chịu. Và từ sâu thẳm trong tâm hồn, Em cũng muốn dành cho Anh thật nhiều nhiều những yêu thương, muốn bù đắp cho Anh những mất mát Anh đã trải qua trong cuộc đời.

Chúng mình hãy dành cho nhau tất cả những yêu thương, Anh nhé! Em yêu Anh và luôn mong một ngày gần đây mình không còn phải xa cách. Mình sẽ là một gia đình, sẽ thành một gia đình Nhé yêu thương!

Ngày…

Em trở về trong nỗi nhớ anh đến điên dại. Mùi nước hoa quen thuộc khiến cho căn nhà nhỏ chỗ nào chỗ nào cũng thấy hình bóng Anh. Này, khuân mặt "đáng ghét" đang nhìn Em cười âu yếm, này cái dáng lưng hơi cong bước qua cánh cửa để "lén" hút thuốc, và cả nữa ánh mắt lo âu và điệu bộ cuống cuồng khi thấy Em đau...Tất cả, tất cả vẫn như đang bên Em, thương yêu ạ.

Em nhớ anh, nhớ những nụ hôn cháy bỏng, những vòng tay ôm thật chặt, thật chặt...nhớ lắm lắm...cảm giác khi mình tan trong nhau, tan trong nỗi nhớ, nỗi khát khao sau bao ngày xa cách...

Ngày…

Anh gọi chuyện mình là Ngưu Lang - Chức Nữ. Em chợt nhớ tới câu hát: “Đầu sông cuối sông Ngân Hà/ Cả hai khóc than duyên mình…” Bỗng dưng Em thấy sợ, sợ lắm sự xa cách, sợ lắm những nhớ mong. Sợ những lần gặp nhau vội vã, chưa kịp bù đắp những ngày xa biền biệt lại đã phải chia tay. Để rồi không biết đến bao giờ mới gặp lại…

Em gặp Anh khi mọi sự đã được sắp đặt và Anh đã có quá nhiều dự định cho tương lai ở một nơi xa cách Em nửa vòng trái đất. Chỉ trong một thời gian ngắn, rất ngắn nữa, Anh sẽ ra đi để đoàn tụ với gia đình, ba mẹ, để có một cuộc sống mới tốt hơn cho Anh, cho người thân… Trái tim em bé nhỏ lắm, làm sao giữ nổi Anh - người đàn ông mang trong mình những hoài bão, những ước mơ, những khát khao về một ngày mai tươi đẹp. Em vẫn tự nhận mình là người nhà quê, là “đặc sản” nông thôn miền núi, dịu dàng, chân chất lắm. Em sợ những nơi phồn hoa đô hội, sợ những cám dỗ chốn thị thành cuốn anh của em đi, đi mãi mãi…

Em biết anh rất thương Em, thương cho số phận và cuộc đời đầy đau khổ và sóng gió nơi em, nhưng Em sợ đó chỉ là tình cảm nhất thời, bởi khi đến với anh, Em chỉ còn trái tim tan nát với một quá khứ buồn đầy những đớn đau, tủi nhục. Bên em không chỉ có một mình mà còn hai đứa nhỏ, chúng cần lắm sự chở che…

Anh nói: Em đợi Anh, Em đừng buồn, đừng buồn…Anh đi một tháng, hai tháng…khi mọi việc ổn định rồi anh lại về, lại về với Em. Anh sẽ ở lại HN với Em hay một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam này. Chúng mình sẽ mãi mãi bên nhau và không bao giờ rời xa nữa… Em đã gặp quá nhiều đau khổ rồi… Anh muốn bù đắp cho Em…

Em tin.

Vâng, dĩ nhiên Em tin nhưng sao trong lòng vẫn thấy lo lo và linh cảm về những điều chẳng lành…

Em sợ…

Đêm qua anh tạo cho ngôi nhà của chúng mình một theme mới với hình người con gái đợi chờ dưới trăng sao. Hình ảnh đẹp nhưng sao buồn, cô đơn và trống trải quá. Dù bên cô mọi vật vẫn đang sống, đang tồn tại. Một vầng sáng trước mặt, một chiếc khăn choàng cổ nhưng sao Em vẫn thấy hồn cô lạnh quá, lạnh quá…Em bỗng thấy mình trong đó, và bỗng dưng Em lại…sợ. Em sợ rồi một ngày Anh sẽ mãi ra đi đến phương trời xa lạ, để lại mình Em đợi chờ trong nỗi nhớ, trong mòn mỏi ngóng trông, và hồn thì mãi hoang buồn trong những đêm đông lạnh lẽo…Em sợ, Em sợ lắm, lắm…Em không muốn Anh để Em một mình mãi ngóng đợi để rồi hoá đá…

Anh đừng đi, đừng đi Anh nhé. Đừng bao giờ xa Em… Đừng để Em một đời chờ đợi với những giấc mơ chập chờn, chập chờn…

Ngày…

Em dầm mình trong mưa cả buổi tối. Con phố quen, giờ sao thấy lạ và dài, dài mãi thêm khi một tay Em cố giữ chiếc xe, một tay ôm điện thoại. Chiếc điện thoại ướt đẫm, vì mưa hay vì gì gì khác, Em cũng không biết nữa. Mà chả hiểu sao, ướt vậy mà vẫn nghe rõ, rõ từng lời. Dù Em bảo, Em chẳng nghe thấy Anh nói gì. uh, mà Em nói, nhiều hơn. Em nói và khóc, suốt 2 tiếng đồng hồ. Và Anh, giờ Em chỉ nhớ được một lời: Xin lỗi Em, lẫn trong mưa, gió và nước mắt.

Suốt bao ngày Em đã đi tìm câu trả lời cho câu hỏi: Vì sao Anh ra đi? mà không thể. Bây giờ, khi tìm được, lại buồn. Con đường Anh đi, không giống với Em và ngược lại. Chúng ta có qua nhiều sự khác biệt về tư tưởng, sự lựa chọn và hướng đi cho tương lai. Đó là Em tự ru mình, khi tuyệt vọng. Còn bây giờ, khi đã nhận ra nhiều điều, Em bỗng thấy buồn cười, cười cho cái sự cả tin và ngốc của mình. Cười cho những giả dối không biết che đậy nơi Anh và cười nữa, những ảo tưởng, những hy vọng hão huyền và cả giấc mơ về một tổ ấm... Cười...

Mưa mỗi lúc một to. Gió cuốn mù mịt. Lá rơi, rơi nhiều, như nước mắt của Em. Trên đầu Em, cành cây gẫy răng rắc. Chị quét rác chạy mưa không quên gào lên nhắc Em: "Tránh ra, cành gẫy rơi vào đầu bây giờ... Mưa gió thế này, điên!" Mặc kệ, Em chẳng còn nghĩ được gì, chẳng cần biết gì nữa. Lúc này đây, Em muốn để mọi thứ cuốn trôi, cuốn trôi...

Và ngày mai, Em sẽ bắt đầu. Lại. Từ đầu.

Ngày…

Cho đến bây giờ, Em vẫn không tin rằng mình đã xa nhau… Mỗi ngày, Em vẫn để trên bàn bình hoa mầu Vàng, mầu Em rất thích và nói với Anh rằng đó là màu của sự chờ đợi chứ không phải màu của sự chia ly, sự phản bội. Em vẫn ôm chiếc áo của Anh ngủ, để có cảm giác Anh vẫn gần bên. Em vẫn nấu những món ngon Anh thích. Vẫn gọi thêm một ly café mỗi khi ngồi quán quen. Những ngày cuối tuần, Em vẫn ra Sân bay, dù sau đó là cả nỗi buồn nặng trĩu suốt đoạn đường về…

Nhưng Em tin, một ngày nào đó anh sẽ quay về, quay trở về với Em…

Hà Linh Ngọc

2 tin nhắn:

-------_Cr0w_------- nói...

hix etry cảm dộng gê--đế bi h mìh cũg ko tin lam2nh và ng ấy đã xa mãi xa nhau thật

18:21 12 tháng 8, 2008
enw ew nohssiw nói...

tại sao lại tự hành hạ bản thân mình như vậy chứ :|

19:46 13 tháng 8, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569