Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Chuyện kể dưới ngọn đèn đường - trangha - trích đăng

04/08/2008

Phần bảy: Đêm đó, tôi bị hãm hiếp

Phủ Li cách thành phố Đài Trung một tiếng xe bus, thị trấn nhỏ, những rặng phong mùa thu lá đổi màu dần dà. Ở đây người đi lại thong dong hơn, xe cộ ít ồn ào. Bên ngoài viện dưỡng lão, những con đường hiền lành đón tôi. Ngoái lại thấy sau lưng đầy lá cây xôn xao.

Tôi kéo túi đồ vào quán Việt Nam trước cổng trạm xe bus Hohsin. Những người ngồi trong quán quay cả ra nhìn. Có một đôi vợ chồng ngồi ăn với đứa con, một đám đang ngồi bôi kem dưỡng da tán chuyện cũng ngừng cả lại. Tôi kéo ghế ngồi, gọi một bát phở.

Chừng mười phút, bát phở nổi lềnh bềnh những cành rau húng chó đã được bưng ra, con nghêu há miệng toang hoác giữa bát, trắng hếu. Thoáng chốc, đám húng chó teo đen lại do hơi nước nóng, nhìn đã thấy đăng đắng.

Có lẽ giờ này Nhan Bách Bân sắp tan sở. Anh sẽ vào viện thăm mẹ trước khi đi đón con, đi chợ, về lụi hụi nấu ăn. Nghĩ đến người đàn ông ấy, tôi trào nước mắt.

Chắc chắn bát phở giữa đất Đài Loan khó ăn không phải vì nhiều lá húng, loại hôi hôi dùng để kẹp với thịt chó, ở quê mẹ tôi xưa.

Ăn xong tôi hỏi chị chủ quán, chỗ chị có cần người làm công không?

-----

Ai cần người làm công có trình độ đại học? Họ chỉ cần sức người.

Ngay cả mang về làm vợ đi chăng nữa. Họ chỉ cần đàn bà.

Tôi là đàn bà đây, tôi có sức khoẻ, tôi cần một chỗ làm việc, trước khi cần một chỗ ngả lưng, chưa dám nghĩ tới chỗ đứng chân. Trong xã hội, chấp nhận mình là ai, thật khó.

Đến tối, sau khi được chị em trong quán gọi điện hỏi giúp, giới thiệu vài nơi, cuối cùng tôi chấp nhận về quán Lâm Viên. Chủ quán nói chỗ rộng, tối có thể lên tầng hai ngủ. Ăn đồ tại quán luôn. Lương tháng mười lăm nghìn.

Mười lăm nghìn tệ tức là chưa bằng một nửa tiền của cô dâu Việt, tay cầm túi rác phân loại, buổi chiều gọi một cú điện thoại, rồi hẹn cô Ô sin mới, nói, sáng mai mang quần áo vẫy taxi tới địa chỉ này, tao giúp mày trốn chủ

Tôi không buôn người, tôi chỉ buôn chính mình. Tôi chỉ bán mình cho sự lương thiện. Nếu đi làm nơi khác, lương cao hơn nhưng tiền thuê nhà, ăn ba bữa cũng hết nhiều. Tính đi tính lại, tôi chấp nhận kéo đồ về Lâm Viên. Ông chủ họ Trương, bốn mươi tư tuổi, bằng tuổi chồng tôi. Chồng cũ, giờ chỉ là người bảo lãnh trên giấy cư trú của tôi ở đảo này mà thôi, còn lại ông đã hoàn toàn tiêu tan trong đời tôi.

Tôi xếp đồ lên tầng hai, phòng nhỏ bên cạnh kho chất những bao những tải hàng gì đó. Ngồi xếp những vật dụng ít ỏi vào tủ gỗ, sạc điện chiếc điện thoại mà pin đã cạn tới vạch cuối cùng. Tôi cầm trên tay tấm ảnh chụp kỷ niệm ngày tốt nghiệp đại học, tôi và bạn bè trong mũ áo cử nhân cười vui sướng với cuộc đời mới phía trước.

Đêm đầu tiên nhớ Nhan kinh khủng. Cả thị trấn hàng vạn máy lạnh chạy rù rì.

-----

Khoảng mười một giờ đêm, vừa thoáng chợp mắt, tôi đã bị đè chặt xuống giường bởi sức nặng cả thân hình cao lớn của ông chủ. Bóp cánh tay tôi đau điếng, người chủ mới hung bạo giật áo ngủ tôi xuống tuột khỏi vai, chà miết lên ngực tôi bằng tay, bằng mặt, bằng răng, bằng những móng sắc như rạch da thịt khiến tôi thét lên.

Hốt hoảng kinh hãi, tôi cố gắng bật dậy che ngực nhưng không thể cử động nổi. Cả thân thể bị đè xuống giường, cảm nhận được cả lớp vải đệm thô dưới lưng cũng đồng loã. Nó siết lấy tôi, giữ thân thể tôi lại, từng sợi vải lạnh lùng miết lên phần lưng trần.

Ông chủ bịt miệng, rồi bóp mồm tôi, nhét vào miệng tôi một nụ hôn sục sạo thèm khát. Đôi môi dầy hôi mùi trầu làm tôi đơ dại vì ghê tởm, như bị một cú giáng ngất đi, nhưng tâm trí vẫn nhận ra, cái hôn này nhục nhã gấp trăm lần bàn tay sờ soạng bẩn thỉu kia.

Không khách khí, bàn tay kéo lệch mảnh vải nhỏ giữa đôi chân tôi, lùa hai ngón tay vào chà xát. Rồi thọc mạnh vào chiếm đoạt. Nó biết nó cần gì.

Cảm giác tan vỡ, bất lực, nhục nhã tràn ngập đầu óc, tôi thổn thức xuôi tay, để mặc cho người đàn ông tìm kiếm trên thân thể tôi những gì ông ta muốn.

Lúc đó hai ngón tay mới rời cơ thể tôi, trượt xuống đùi, miết lên da thịt trơn tru, thèm khát bấu lấy và hả hê. Đôi tay bấu lấy đùi tôi đau điếng, nhưng tôi không còn cảm giác nữa.

Kể cả những cú thúc mạnh mẽ sau đó đưa người đàn ông tới đỉnh điểm. Đổ tràn lan lên người tôi thứ nước tanh tưởi. Cả thứ đó cũng hả hê sau cơn chiếm đoạt. Lẩm bẩm cái gì đó trong hơi thở phì phò, ông ta trần truồng đi lên lầu.

Mười hai giờ. Cái điện thoại no pin sáng lên báo hiệu. Tôi co người quay sang cầm cái miếng kim loại nhỏ nhấp nháy tín hiệu, nhìn nó chòng chọc, không hiểu đây là cái gì. Nó dùng để làm gì, nó đang sáng lên vì cái gì.

Váy ngủ vẫn còn nguyên trên người tôi, quần lót vẫn ở nguyên trên người tôi. Cho dù nghèo túng hay buồn bã, tôi luôn ở trong những bộ đồ lót đẹp đẽ, đắt tiền. Đó là sự chăm sóc duy nhất mà tôi chiều chuộng bản thân tôi, nâng niu cơ thể tôi, nâng niu sự tự tin.

Giờ nó còn nguyên, trên cơ thể tôi, nhưng nó còn ý nghĩa nào nữa?

-----

Những đêm sau, tôi không co người khép chân nữa. Tôi nằm ngửa, giang rộng chân sau cơn đau, sau những cú thúc như tàn phá tôi, như muốn giết tôi bằng sự va chạm dữ dội của thân xác. Hoặc đôi khi ông ta lật sấp tôi, níu lấy tôi như điên dại trong cơn khoái cảm giống đực. Những ngón tay chăm chỉ tìm kiếm, những cơn đẩy dữ dội bằng nửa thân thể, như thể những cơn khoái cảm khẳng định ông ta là ai.

Nhưng ông ta ngày càng hậm hực. Vào đêm thứ tư, ông ta siết lấy tôi bằng cả hai cánh tay cứng như thép và rít lên: “Mày rên đi, mày rên lên đi. Tại sao mày không rên rỉ?”

Tại sao sống như thế này mà không rên lên?

Ông lôi tôi xuống đất, dựa vào tường và bắt đầu lặp lại hành trình khoái lạc, miệng không quên lẩm bẩm: “Mày rên đi, mày kêu lên đi!”

Ông ta không bao giờ lột quần áo tôi. Ông ta bất chấp những dây rợ ràng buộc, những sự che đậy của vải vóc, cười nhạo chúng, và xuyên thẳng vào tôi không nể nang.

Đêm thứ năm, tôi nằm trên giường trần truồng, đợi sẵn cơn đau.

Nhưng ông ta không xuống lầu.

Mười hai giờ đêm, cái điện thoại no pin lại sáng lên.

Tôi lẳng lặng mặc lại những đồ lót đẹp đẽ, áo ngủ mềm mượt lụa.

Hàng vạn cái máy lạnh chạy khắp đêm thị trấn, rù rì.

-----

Tôi cầm chiếc máy điện thoại trong tay, nghĩ hoài không ra một ai có thể gọi. Tôi gọi cho ai đây? Cho chồng, cho Nhan, cho Vân hay cho mẹ?

Những cô dâu ở Đài Loan ai cũng biết số điện thoại cầu cứu 119, nhưng thực mấy ai đã bấm hai phím ấy? Đường dây nóng nào hoà giải được số phận? Tổ chức nào của Đài Loan đẩy được sự nhơ nhớp này khỏi đời tôi?

Gọi cho Dương?

Ông lái taxi tốt bụng và thấu hiểu ấy liệu còn nhớ tôi là ai? Tôi bặm môi bấm hú hoạ, giọng nói vang lên trong đêm, tỉnh táo, như thể đang chờ tôi sẵn: Xiao Yu cô đang ở đâu?

Dương lái xe trong đêm với tốc độ 130 km/giờ đến Phủ Li. Tôi cuống cuồng vơ áo quần vật dụng nhét vào túi xách, rón rén đẩy cửa sắt bỏ chạy ra khỏi nhà trong đêm. Cảm ơn những công ty nội thất Đài Loan thiết kế những cánh cửa chống trộm dày đặc khoá nhưng chủ nhà lại dễ dàng mở được bằng tay không, bằng những núm quay từ bên trong.

Đêm đó tôi đã để quên một thứ, là tấm ảnh hạnh phúc rạng ngời ngày lễ tốt nghiệp đại học, chụp cùng bạn bè trong sân trường Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn tại Sài Gòn, trên mặt tủ nhỏ góc phòng. Chạy trốn, tôi phải chạy trốn.

Những bước chạy ngày càng chậm lại, đau khủng khiếp, mấy ngày gần như nằm trên giường, lết từ giường ra phòng tắm, giờ bỗng dưng cơ thể tôi rệu rã, như sắp sụp xuống. Tôi lê bước rồi sụp xuống, trước cửa quán ăn Việt Nam trước ga, chỗ tôi đã dừng chân lúc mới tới đây, và ăn một bát phở đắng.

Bánh xe chiếc taxi phanh sát trước mặt tôi, Dương mở cửa xuống xe, quành về phía tôi đỡ dậy, hỏi:

- Cô sao vậy?

Lúc đó, nước mắt đau đớn nóng bỏng bật ra khỏi tôi như một dòng thác nhỏ.
...

3 tin nhắn:

Rµ ღ_cố gắng trở thành con ngoan_ღ nói...

ua? het roi` sao? hay mo`

11:26 5 tháng 8, 2008
Crux nói...

Truyện này tác giả viết chắc để câu khách. Chẳng khác gì truyện sex. Vô lý hết sức, bị cưỡng bức mà ngày này qua ngày khác ko thèm bỏ đi, lại còn cởi đồ sẵn để chờ nữa. Rẻ tiền.

16:42 5 tháng 8, 2008
Thùng phuy điên rồ :)) nói...

truyện rẻ tiền vãi... dạo này nhiều người ưng viết truyện kiểu " sex nghệ thuật" kiểu này nhỉ... Chẳng có chút nội dung, toàn nói về sex :-s

15:26 7 tháng 8, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569