Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Một nơi không tìm thấy

31/08/2008

Cô nhướng đôi mắt nhỏ, nghiêng đầu tinh nghịch: "Ta gặp nhau lần đầu tiên ở đâu vậy nhỉ?". Ở đâu? Vậy nhỉ?

Mình nhớ ra loáng thoáng một dòng sông. Sông Hương, sông Lam, sông Tiền, sông Hậu, hay một dòng vô danh vô định không kịp cắt mờ trên bản địa đồ, khuất nẻo một rẻo làng xa xăm nào đó. Khi ấy, mình lang thang trên đê và cô gánh nước chiều về. Nước sánh đường đất đỏ, ta trượt ngã tay níu lấy đôi quang. Mắt nhỏ cô cười lóng lánh.

Hay là cô đang chèo một chiếc thuyền con, mình đào một hố cát trên bờ lọc nước, cô ghé vào xin một bát thảo thơm. Tóc cô ướt dính bết vào gò má cao nhợt nhạt. Mình lên thuyền, cô xuôi về cửa biển. Và trên môi cô mình nghe sông mặn biển lần đầu. Hay là cô mặc chiếc áo bà ba, chọc ghẹo mình bằng câu hò xưa lắc. Cái câu hò ỡm ờ mà nồng ấm. Mình líu lưỡi chỉ cúi mặt nhìn chú cá lìm kìm, bụng cồn lên sóng. Cô cười ngặt nghẽo, bẹo mũi mình một cái rất đau "anh khờ ơi là khờ".

Mình không nói gì, chỉ đi theo cô dưới tán dừa ven sông rợp mát. Hay là lần ấy mình đơm nơm, con cá trắng hôm đó to quá, phơi vảy ra dưới nắng trưa lấp lóa. Cô vội vàng cho một bữa cơm trưa, hỏi mua cá ngay tại bến sông. Má cô đỏ vì lửa, mắt cô hoe vì khói, bếp nhà quê không lối thoát khói mù. Mình đưa cô bằng hai tay: "Dạ, cô cầm về nấu cho ông già lẹ đi, tiền bạc gì đâu!". Cô ngơ ngẩn nhìn mình rồi cười, răng cô nhỏ, nhưng mình không nhớ đuôi mắt cô có nếp nhăn không! Mình lại lội xuống sông, lén nhìn cô đôi bận, hình như có lúc cả hai cùng ngoái đầu.

"Không, không phải dòng sông, chán anh lắm, chẳng nhớ gì cả!", cô ngúng nguẩy. Dăm phút sau lại chìa cặp môi son đỏ hỏi: "Ta gặp nhau lần đầu tiên ở đâu vậy nhỉ?". Ở đâu? Vậy nhỉ?

Mình mường tượng ra một quán cà phê. Quán cao rộng, sang trọng ở Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng. Quán bé nhỏ, lụp xụp, cáu bụi ven một đường ray ở phố huyện tù mù. Lần ấy, cô bận một chiếc váy xẻ cao, chân cô dài và trắng. Cô ngồi bên ly cocktail sành điệu. Mình phe phẩy điếu thuốc ngang tàng, ngồi xuống cạnh cô, mời thêm một ly khác. Cô hỏi tuổi, rồi công việc của mình. Nhíu mày nghĩ xong, cô cho mình số điện thoại để gọi lần sau.

Hay lần ấy mình say khướt, mấy cậu bạn kéo vào một quán đèn mờ. Mình gối đầu trong lòng cô. Cô diện váy ngắn, mặt tô bự phấn, mình lờ mờ nhớ rằng cô không cao, da ngăm và mắt một mí. Cô trách mình không khen cô xinh. Bước ra khỏi quán mình xiêu vẹo nghĩ không bao giờ quay lại nhưng dăm hôm say khướt lại tìm về. Hay lần ấy cô là chủ quán, bộ đồ ở nhà rất bình thường nhưng nữ tính. Cô chế cho mình một cốc đen rất đậm và lạ, thứ cà phê rặt kiểu Pháp. Mình nhìn ra ngõ nhỏ, cây hoa sưa thơm bẽn lẽn.

Quán vắng, cô kéo ghế ngồi gần mình cười hỏi "Anh làm thơ à?". Mình thật thà bảo nghe hương sưa. Cô hít sâu rồi đi chế cho mình thêm bình trà mới. Hay bữa đó mình quên mang tiền, quán bình dân đầu xóm! Cô ngồi bàn bên móc tiền trả giúp, cô mang quần jean, giày bụi rất ngầu. Cô theo mình về nhà, nói là để lấy tiền nhưng chỉ vào uống ly nước, ngó nghiêng rồi đi, bỏ tiền mình trả chơ vơ trên bàn. Vài hôm sau cô quay lại hỏi tên mình!

"Không, không phải quán cà phê, bực anh ghê, chả quan tâm gì!" - cô gắt gỏng. Một lúc sau, lại dụi mái tóc dài vào vai mình hỏi: "Ta gặp nhau lần đầu tiên ở đâu vậy nhỉ?". Ở đâu? Vậy nhỉ?

Mình mường tượng ra một ngôi chợ. Ngôi chợ sạch sẽ, lâu đời, là biểu tượng văn hóa. Ngôi chợ nhếch nhác, bẩn thỉu họp trái phép giữa đường. Lần ấy, cô ngồi bán hoa quả. Mình thấy trái ổi xanh, thích mắt ghé vào mua, mua xong mới thấy mắt cô cũng có màu xanh kỳ lạ hơn cả ổi. Buột miệng nói ra, cô nguýt thật dài nhưng mắt cười lúng liếng. Mình hay ăn trái cây từ đó. Hay lần ấy mình chạy xe thồ gần chợ. Cô thuê chở đồ về. Dáng cô tất tả và gầy.

Mình mang giùm cô các thứ vào nhà, nhà cô nhỏ lắm! Mang đến lần thứ 20 thì cô cầm tay mình nói tay mình chai nhiều quá. Cô không những gầy và tất tả. Cô còn rất dịu dàng! Hay hôm nọ mình phải đi chợ một mình, lỡ trả con cá giá quá thấp, cô xắn tay áo lên, bước cả vào vũng nước đen, mắng mình một trận như mưa đổ. Giọng cô cao và trong, lên đến cỡ nốt mi fa, cô chuyển quãng 9 giữa hai âm thật nhẹ.

Mình sững sờ trước giọng cô, quên không nghe nội dung. Chỉ kịp xin lỗi và trả đúng số tiền cô ra giá. Cô nhìn mình đắc thắng rồi bảo "đứng sát vào, làm gì mà dầm chân trong nước bẩn thế, lần sau cứ ghé em mua, tính rẻ cho nhé!". Mình bần thần vì giọng cô lúc bình thường nhạt quá!

"Không, không phải là ngôi chợ, buồn anh quá, quên nhanh kỷ niệm!", cô trách móc. Mình khoác tay cô đi. Cô lại hỏi "Ta gặp nhau lần đầu tiên ở đâu vậy nhỉ?". Ở đâu? Vậy nhỉ? Làm sao mình nhớ ra? Làm sao có một nơi như vậy? Làm sao ai không có một nơi như vậy? Mình nắm tay cô. Cô cứ hỏi mãi, hỏi mãi. Và mình lại mường tượng. Một ngôi miếu hoang, một nghĩa trang im gió, một góc đường vắng vẻ, một đám đánh nhau, một tiệc cưới, một đám ma... những nơi chốn, những gặp gỡ bám bụi, mất hút đâu đó sau câu hỏi!

THỤC LINH

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569