Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Nuôi con

22/08/2008

Hôm nay bức xúc vài vụ nuôi con, tớ ghi ra đây để mọi thăm khảo và có ý kiến xem tớ bức xúc có đúng ko nhé.

Thứ 1: Chuyện cho con bú

Khi trẻ con bú cái gì nó sẽ quen và nghiện cái đấy, ti bình thì sẽ nghiện bình, ti mẹ sẽ nghiện mẹ. Tớ thấy có nhiều bà mẹ khi cho con ti mình, cứ suốt ngày kêu ca, con em ko chịu ti bình, hư thế, rồi ti mẹ ko đủ... Thế là khi con còn mới bé tí, chưa đủ hai tháng tuổi, con ko chịu ti bình thế là cả bà, cả mẹ thi nhau đút sữa bằng thìa cho con. Mà đứa trẻ khi còn bé vậy sẽ ko có phản xạ nuốt bằng thìa (vì thế người ta mới khuyên cho trẻ con ăn dặm từ 4 tháng tuổi trở lên), chưa có phản xạ nuốt thìa mà bắt nó ăn bằng thìa thì nguy cơ sặc sẽ rất cao.

Thế nên khi bạn đã quyết định cho con bú mẹ, thì theo tớ bạn phải:

- Cương quyết, lúc nào cũng tâm niệm trong đầu là mình đủ sữa, con ăn được đủ sữa mẹ, và ko làm tình làm tội đứa trẻ bằng cách cứ nghĩ sữa mẹ ko đủ và bắt con ăn thêm sữa ngoài bằng thìa (và kết quả là con chớ hết cả sữa mẹ và sữa bình luôn).

- Cố gắng ăn uống, nghỉ ngơi, và cho con bú liên tục để có nhiều sữa.

- Nếu nghĩ vẫn chưa đủ thì cố gắng cho con ăn thêm các loại sản phẩm từ sữa như váng sữa, caramen, sữa chua, phomai..

- Nếu bạn nghĩ thực sự sữa mẹ chưa đủ nữa thì hãy cố gắng kiên trì tập bình cho con, cứ kiên trì tập con bạn sẽ ti được bình.

Tớ xin nhắc lại xúc thìa là giải pháp cuối cùng và ko nên làm một chút nào.

Thứ 2: Đối với bạn thì thời gian con chơi đùa, học hỏi, khám phá thế giới là quan trọng hay chuyện cứ bắt ép một mẹ một con ngồi nhá bát cháo vữa hàng tiếng dồng hồ là quan trọng?

Tớ thấy có nhiều mẹ rất buồn cười, cứ nghĩ trẻ con chuyện ăn uống là quan trọng nhất và thế là bắt ép con ăn hết bát bột/ cháo hàng tiếng đồng hồ.

Tớ có đứa bạn, bạn kể con bạn ăn hết 1 tiếng 1 bát cháo, mỗi ngày con bạn ăn 3 bữa cháo và hai bữa sữa bằng thìa, bữa nào cũng 1 tiếng đồng hồ, vị chi là thời gian ăn uống mất 5 tiếng đồng hồ, chưa kể còn phải ăn sữa chua, hoa quả, uống nước nữa... Bạn kể buôi tối của bạn ý là, đi về lúc 5h30, tắm táp nấu cháo cho con, hai mẹ con bắt đầu ăn là 6h 30, hôm nào ăn nhanh là 7h30 xong, có hôm còn kéo dài đến 8h hơn, nói chung bữa tối là hai mẹ con vật vã quanh bát cháo. Chưa kể con ăn xong lại trớ thế là mẹ lại bắt đầu công cuộc cho ăn lại.

Chẳng bù cho nhà tớ, bữa tối con ăn 30 phút, ko ăn nữa, lắc đầu là thôi, con ngồi chơi cho bố mẹ ăn cơm. Ăn xong cả nhà quây quần bên con, con tha hồ trổ tài nào là vỗ tay, ru em sâu ngủ, à ơi... Buổi tối ở nhà tớ rất vui. Tớ chẳng buồn là con tớ ăn ít, tớ vui vì con tớ học được nhiều điều, tớ vui là cả nhà tớ hạnh phúc quây quần bên con.

Thứ 3: Thế nào là sự che chở quá mức và thế nào là sự tự lập?

Tớ thấy có mẹ cứ thấy con khóc là nhét ti mẹ vào, dỗ con bằng cái ti mẹ. thấy con khóc um lên, muốn cho con nín nhanh là nhét ti mình vào. Tớ cực dị ứng với cách dỗ con kiểu này, khi đứa trẻ khóc, mắng, hay gặp bất kỳ khó khăn nào, nó cũng nghĩ sẽ có cái ti mẹ, sẽ có mẹ dỗ nó. Thay vì giải thích cho trẻ hiểu hoặc dùng các biện pháp khác giúp trẻ nín thì các bà mẹ lại dỗ con bằng cái ti mẹ. tớ nghĩ phương pháp này sẽ khiến trẻ nhút nhát, ỉ lại vào mẹ ... ko biết tớ suy nghĩ như vậy có đúng ko?

Lại còn chuyện ko cho con đi chơi, ko cho con nghịch bẩn, rồi lại đến chuyện bế ẵm nó suốt ngày chứ ko chịu cho con lê la trên sàn bẩn... Vậy là vệ sinh, sạch sẽ hay tước đoạt mất sự khám phá, tìm tòi và sự tự lập của trẻ đây?

Tớ xin hết!

Chưa biết làm mẹ đã ti toe ký tên.

1 tin nhắn:

NEM XINH nói...

He he, tớ cũng nghĩ giống mẹ Hà An. Vụ ti bình hay ti mẹ thì rõ quá rồi. Mấy tháng đầu mẹ nhiều sữa, lại đc ở nhà với con suốt nên cứ cho con ti thả giàn. Đến khi chuẩn bị đi làm mới cuống lên, lo con bị đói, tìm cách tập ti bình cho con vài lần ko đc, ko kiên trì thì lại kêu conhư, ko chịu ti bình. Thế là xúc thìa, khổ con, khổ cả người xúc, vào thì ít ra thì nhiều.
Cái vụ ép ăn thì nhà tớ cũng thế. Ăn trong vòng 30 phút, con lắc đầu kêu ầm lên là dừng ngay, ko có chuyện ép ăn hay kéo dài bữa cháo gần tiếng đồng hồ. Để còn thời gian cho nó chơi và chơi với nó chứ, cho ăn đã mất thời gian thế thì chơi với con lúc nào. Dại gì!
Còn cái vụ tập cho con tính độc lập, ko chiều thì tớ cũng thế. Chủ trương của tớ là ko bế ẵm gì nhiều, để con tự chơi, tự bò loanh quanh khắp nhà, tự móc máy mọi chỗ nhưng vẫn phải làm thế nào để đảm bảo vệ sinh cho con, nghĩa là phải có người để mắt đến khi con chơi, ok, chơi bẩn mặc kệ, nhưng ko đc cho tay vào mồm hay dụi lên mắt. Chơi xong đi rửa mặt rửa tay sạch sẽ. Tớ phải dặn đi dặn lại chị giúp việc về vụ này đấy.
Mẹ chồng, chồng và nhiều người bảo tớ là sách vở vì không làm theo cách của mẹ chồng bảo, tớ đang ức lắm mà chưa có dịp để phản pháp đây

18:00 23 tháng 8, 2008

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569