Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Ngày thứ ba nông nổi

01/09/2008

Gần 6g chiều của ngày thứ ba, con đường Trần Não khá rộn rịp người xe qua lại. Yên chầm chậm bước trên hè phố. Khi đi ngang qua một cửa hiệu có một tấm kính to, cô cố nhìn hình ảnh của mình phản chiếu trong gương. Chiếc váy bằng lụa màu hồng phấn vừa vặn với thân hình mảnh mai, nhỏ nhắn của mình khiến cô vừa ý. Nhưng Yên lo ngại không biết gương mặt mình có bơ phờ không vì cô vừa trải qua một ngày làm việc khá vất vả.

Yên có điện thoại. Cô hơi hồi hộp khi mở máy ra nhưng khi biết đó là Thanh, người bạn thân, thì cô lấy lại bình tĩnh.

Bên kia đầu dây, giọng Thanh ân cần:

- Đang ở đâu vậy?

- Trên đường.

- Giờ chưa về à?

- À... hôm nay tao có hẹn...

- Một anh chàng chứ?

Yên cảm thấy xúc động khi nghe giọng điệu vừa mừng vừa lo của bạn mình.

- Ừ, nhưng... chỉ là một buổi cà phê bình thường thôi.

- Đồng nghiệp hay...

- Một người bạn cũ ở lớp học Anh văn năm ngoái...

Có tiếng trẻ con khóc, có lẽ đó là con Thanh. Vừa dỗ dành đứa trẻ, Thanh vừa bảo:

- Mày đó! Có cơ hội thì bắt lấy, đừng có để vuột mất! Tao định rủ mày sang nhà tao chơi đây. Thôi nhé, hẹn hò lãng mạn nhé. Đừng có quá ngốc nghếch nữa.

Rồi Thanh cúp máy. Yên tiếp tục thả bộ đến nơi hẹn. Từ cơ quan cô đến chỗ hẹn không bao xa nên cô để xe ở cơ quan. Cô muốn đi bộ để có thể vừa đi vừa nghĩ. Trước đây, cô không ngờ rằng ở tuổi 26, người ta có nhiều điều để suy nghĩ đến thế. Cô luôn mơ đến một người đàn ông hiền lành nhưng mạnh mẽ, có thể vụng về trong cách ăn nói nhưng chín chắn trong hành động. Cô mơ cùng anh ngắm cầu vồng sau mưa, đi giữa cánh đồng hoa hướng dương, cùng anh ăn một bữa cơm giữa một khu vườn nho nhỏ, dưới tán lá sum suê... Rồi cô lại nghĩ đến cảnh khác, cảnh mình làm việc, ăn uống, đọc báo... một mình. Căn phòng nhỏ vẫn quá rộng cho một người.

Điện thoại Yên lại rung. Lần này là một tin nhắn: "Anh đang đợi em". Yên cất điện thoại vào trong giỏ xách và sải những bước dài.

Yên bước vào quán. Cô đưa mắt nhìn quanh, hơi kiễng chân để nhìn rõ hơn những hàng ghế khuất bên trong. Một người mở cánh cửa kính, vừa giữ nó cho cô vừa lên tiếng gọi:

- Yên!

Yên giật mình hướng về phía có tiếng gọi. Cô gật đầu, mỉm cười chào anh và bước qua cánh cửa đã mở. Khi người đàn ông sánh bước bên cô, cô hỏi:

- Anh chờ em có lâu không?

Anh ta cười:

- Không sao, anh chỉ vừa tới!

Anh ta kéo ghế cho Yên ngồi. Khi anh ta cúi xuống, mái tóc phủ lòa xòa che hết nửa gương mặt. Lần đầu tiên vô tình gặp lại nhau trên đường sau hơn một năm không còn học chung, Yên đã nhìn thấy mái tóc để lòa xòa này. Cả chiếc áo đầy bông hoa nữa. Khi anh đề nghị một cuộc hẹn, trong tích tắc, Yên đã cân nhắc giữa mái tóc lòa xòa, chiếc áo đầy hoa của anh và lứa tuổi 26 cùng vóc dáng quá bé nhỏ của mình. Sau cùng, Yên đồng ý.

Khi đã ngồi vào bàn, cô quan sát thấy ly nước trà của anh chỉ còn một ít nước sát đáy ly. Chỗ anh và cô ngồi khá tĩnh lặng, vắng vẻ. Ánh đèn nhàn nhạt trên cao. Xung quanh chỉ là những bụi cây. Anh cười:

- Em thích chỗ này không?

Cô đáp:

- Em thích cây xanh anh ạ.

Cả hai gọi thức uống và bắt đầu hỏi nhau về công việc. Bất chợt, anh nói:

- Em lạnh không?

Yên thật thà:

- Không anh ạ.

Anh kéo ghế đến sát chỗ Yên:

- Anh lạnh quá!

Yên bắt đầu bối rối:

- Nếu anh lạnh thì mình đổi chỗ khác vậy...

Anh choàng tay lên vai Yên:

- Em giúp anh đỡ lạnh nha!

Yên lúng túng:

- Đừng anh, em không thích thế này!

- Thế như thế nào em mới thích?

Anh ta đưa tay kéo sát người Yên vào người mình. Yên vùng ra:

- Em không thích thế này.

Anh ta giằng lấy tay Yên, những móng tay nhọn của anh ta bấu vào tay Yên làm cô đau:

- Anh yêu em mà!

Yên vẫn nhớ suốt một năm học chung, cô và anh chỉ nói vài câu xã giao, không hơn không kém. Anh ta dụi người vào ngực Yên, còn Yên lấy hết sức đẩy anh ta ra. Chiếc bàn rung rinh. Ly thủy tinh rơi xuống đất.

Xoảng!

Những mảnh vỡ nằm dưới sàn phản chiếu ánh đèn, lấp lánh...

Yên vùng dậy, chạy vụt ra ngoài. Vài ánh mắt nhìn theo. Những hình ảnh trước mắt Yên chao đảo.

Bên ngoài trời đang mưa. Một chiếc taxi chạy ngang. Yên gọi lớn. Cô lắp bắp nói địa điểm cho tài xế rồi mở cửa bước vào. Khi đã ngồi trên xe, Yên nhắm chặt mắt lại.

Yên về thẳng nhà mà không ghé cơ quan. Chỗ tay và ngực cô ran rát. Bàn tay cô run rẩy tra chìa vào ổ khóa. Yên bước vào nhà. Đã 8g tối. Cô pha cho mình một ly sữa nóng rồi leo lên giường. Cô ngồi dựa lưng vào tường, kéo mền quấn ngang người rồi lấy dầu thoa mấy chỗ bị thương. Vừa thoa dầu, Yên vừa nghĩ tại sao khi anh ta hẹn, cô không cân nhắc giữa mái tóc lòa xòa, chiếc áo đầy hoa với một mái tóc gọn gàng, chiếc áo giản dị mà lại cân nhắc với lứa tuổi 26 và vóc dáng bé nhỏ của mình.

Cô tự hỏi tại sao cô không đứng dậy bỏ đi trước khi những móng tay nhọn làm tay và ngực cô trầy xước. Sau cùng cô nghĩ thôi thì dù sao những vết thương này cũng sẽ chóng lành. Nó cũng chỉ là những vết thương nhỏ. Cô nhấm nháp từng muỗng sữa rồi thiếp đi.

10g30, điện thoại Yên reo. Đầu dây bên kia giọng Thanh thì thầm:

- Đã về chưa đấy? Vui không?

Yên ngần ngừ:

- ...Không vui!

- Lại kén chọn chứ gì!

Yên cười:

- Thôi đi ngủ đi, có gì mai nói chuyện, hôm nay tao mệt quá!

- Mày đấy! Thành bà cô khó tính rồi!

Cô bạn thân dập máy. Yên lắc đầu cười, vùi người trở lại vào chăn. Có lẽ hôm nay là một ngày cần rất nhiều sự tha thứ.

TRẦN THỊ PHƯƠNG TRINH

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569