Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Long thể bất an!

12/01/2009

Dạo này nhiều chuyện nhức đầu quá.

Thứ 1 là về công việc:

Ai quen mình cũng cứ kêu con này điên a, Sao suốt ngày thấy mày chuyển việc thế hả? Mày ko ở yên được 1 chỗ hả? Mẹ mình thì cứ phát biểu là con thì thấy cái gì lúc đầu cũng hay rồi sau đó thì chán, ko chịu cố gắng.

Ui giời, nào có ai muốn, nhất là khi có bạn HA, mình chỉ muốn yên thân, tận tuỵ và cống hiến suốt đời, ko muốn đi đâu nữa, chỉ muốn ở một chỗ, thu nhập ổn định. Ngay từ hồi mới cưới nhau, Vũ béo đã bảo mình, anh ko cần em kiếm tiền, em chỉ cần có công việc cho đỡ buồn, đúng là vậy, tiền lương của mình chỉ đủ cho HA uống sữa, mua quần áo cho HA, rồi quần áo son phấn cho mình chứ trông mong gì vào đồng lương còm của mình, nói chung là Vũ béo nuôi mình là chính.

Vì thế mà ko phải mình nhẩy việc là do tiền, mà lý do của nó như sau đây:

- Đầu tiên là mình ko được làm việc chuyên môn, công việc của mình là cập nhật website, photo tài liệu khi cần, sắp xếp, lưu trữ văn bản chẳng khác nào văn thư..., làm việc ở phòng kế hoạch thị trường, vị trí nhân viên Marketing, PR, thương hiệu mà vậy đấy. Thỉnh thoảng cũng có viết bài PR gửi các nơi cho công ty... thế là hết. Công ty mình là công ty tài chính, nó ko giống các ngân hàng bán lẻ tập trung vào KH cá nhân mà ở đây tập trung vào các công ty, các khách hàng tập thể, vì thế việc làm ăn dựa vào mối quan hệ có sẵn chứ chẳng cần quảng cáo, PR cho ai hết. Rồi các sếp lập luận là công ty mới đi vào hoạt động nên ko cần quảng cáo, PR nhiều, ac ac (ai học về Marketing đều biết rằng lập luận này là sai, công ty càng mới hoạt động thì càng phải chi cho promotion nhiều) . Mà nói nhiều lý thuyết làm gì, sếp Chủ tịch hội đồng quản trị hỏi mình PR là gì? Bánh Pizza hả? Sếp trưởng phòng hỏi PR viết thế nào em? Bi - a à? (Trò chơi Bi a đó các bạn ạ) . Nói chung là chán lắm, chán ko buồn nói. Ngồi đây vài năm nữa chắc mình biến thành mụ già lắm điều, béo ú, tụt hậu mất.

- Sau đó là môi trường nhà nước. Hôm trước cơ quan liên hoan, có đồng chí lên sân khấu hát và ngoáy mông. Ngứa nghề quá, nhẩy thế mà đòi nhẩy hả, chẳng lẽ tôi lên múa cột cho các vị biết thế nào là nhẩy??? Ăn chơi cái kiểu này thì mình cũng xin kiếu, chỉ ước quay lại vài năm trở về FPT để được thác loạn cùng với mọi người.

Chưa kể cái khoản ở cơ quan lúc nào cũng nói chuyện tiếu lâm mặn, có những chuyện bậy bạ hết sức mà mình ko thể tưởng tượng sao người ta vẫn nhăn nhở ra cười. Mà làm nhà nước cũng đến lạ, có những đồng chí quát nhân viên xoen xoét thế mà quay sang nhìn thấy sếp lớn thì mặt xanh như đít nhái, bợ đít dã man.

Làm nhà nước cũng thấy lạ, sao có nhiều người chẳng giỏi tí nào, chẳng làm được cái tích sự gì cho đời mà vẫn làm sếp lĩnh lưong gấp 3 lần nhân viên quèn như mình???

- Cuối cùng là chưa ở đâu có văn hoá chửi như ở đây. Sếp chủ tịch HDQT hôm nọ chửi 1 em có bầu là " ngu, ko suy nghĩ, ko động não a?" Nói thật với các bạn chứ, em đấy chắc ăn chửi nhiều quen rồi hay sao đó, chứ phải mình thì mình suy nghĩ mà có khi ảnh hưởng đến con cũng nên. Còn sếp quát tháo, đập bàn đập ghế dạo nạt thì nhiều, sếp thẳng thừng nói " ko làm được thì ...cút" là chuyện thường. Mà nào nhân viên có sai, chẳng qua là nhân viên chỉ làm một cách khác ko giống với ý sếp thôi, như tớ đây viết bài PR cho cơ quan, chỉ thiếu điều sếp cầm tay tớ viết, tức là từng dấu chấm, dấu phẩy phải theo ý sếp, câu văn sửa nhiều lủng củng mà vẫn phải sửa theo ý sếp, sếp sửa hôm nay rồi, hôm sau sếp lại quát tháo là sao lại viết như vây? (sếp quên mất câu đấy là do sếp viết). Sếp nghĩ rằng sếp cho nhân viên vài đồng thì sếp là bố thiên hạ, muốn quát ai thì quát, muốn chửi ai thì chửi, chửi nhân viên như... con chó. Chán cái văn hoá chửi bới, quát nạt coi thường người khác, chuyên chế độc đoán như sếp đây lắm. Ở chỗ mình ai cũng sợ sếp này, kể cả những đồng chí 6x, kém sếp có vài tuổi thôi cũng sợ sếp lắm, sếp gọi 1 câu là phải chạy xì cả khói ở đít mà mặt thì xanh như đít nhái sang phòng sếp ngay, nghĩ cũng buồn cười, chắc chỉ có mình dám bật sếp hay sao ý (đã có lần bật rồi), mình thì sợ đếch gì thằng nào, hôm sếp bảo mình là tớ cho cậu nghỉ việc, tí nữa mình nói luôn, dạ thế chú cho cháu nghỉ luôn ạ, kiềm chế lắm nên ko nói đấy. Nghỉ thì nghỉ chứ sợ cái chó gì, chẳng qua mình nghỉ thì thêm vài người lo lắng cho mình, mình nghĩ đến cảnh đấy mà kiềm chế thôi, chứ báu gì vài đồng bạc (chồng ko nuôi thì tớ cũng chẳng kém đến mức ko xin được việc khác).

Hết chuyện chán thứ 1.

Đến chuyện chán thứ 2. Đó là chuyện ở chung.... Chuyện dài tập....

Cũng mừng là chỉ còn 1 tháng nữa thôi là hết.

Công việc thì như cái nhà tù, mà hết giờ làm lại chẳng biết đi đâu về đâu, chỉ về bởi ở đó thì có con mình, chỉ có nghĩ đến con là làm mình vui, chỉ có nghĩ đến nó thì mới làm mình muốn trở về chỗ mà cả nhà đang ở đó thôi.

Hi vọng chuyện buồn của 2008 sẽ qua, chuyện vui 2009 sẽ tới nhé!

Hãy lạc quan và tự tin lên Phương nhé, sẽ chắc chắn có một việc làm phù hợp với khả năng, tính cách của mày thôi!

5 tin nhắn:

Chi Mai nói...

Em à,chị nghĩ mấy cái đứa đi học ở Pháp nó cũng hiên ngang,bướng bỉnh như cái tháp effel lắm.Nên cũng chả sợ bố con thằng nào đâu.Chị hồi trước cũng chửi con giám đốc,và viết hẳn đơn tố cáo (giám đốc người Pháp nhá)con đó bị đuổi việc mất chức luôn.Con giám đốc thứ hai cũng kiểu chửi như sếp em ấy.Chị qoắc mắt nói luôn (je suis desole,je suis là pour travailler,c'est pas pour votre chien)con giám đốc tái mặt với chị đấy,lần sau bố bảo ko dám quát.Nhưng em yên tâm,người có năng lực sợ chó bố con thằng nào hehehe.nhất lại có anh xã béo nuôi rồi.

10:07 12 tháng 1, 2009
Gerbera nói...

Chia sẻ với mẹ HA, thôi cố lên, lần sau sếp chửi thì chửi lại nhá :D

12:09 12 tháng 1, 2009
Hunglq nói...

thằng nào chửi chị , bảo em em đến đốt nhà , cho tất cả cùng nghỉ việc luôn kha kha kha kha

12:30 12 tháng 1, 2009
ROSE LY nói...

Nay, sap ra o rieng a? vui len deeeee...xin sang cty nuoc ngoai lam deee, vua thoai mai vua nhieu xien lai k bi uc che the dau...

16:04 12 tháng 1, 2009
Duong Thuy nói...

Chia sẻ với cậu nhá. Tớ biết cái kiểu làm việc ở CQ nhà nước này lắm rồi, vì tớ cũng đang làm ở đó mà. Sếp cậu thì chửi thẳng mặt (có điều chửi mất dạy quá) chứ sếp tớ thì ngòai mặt thơn thớt nói cười chứ thâm bỏ mịa, ăn thì tham, chuyên môn thì dốt. Dưng mà làm ngành tớ, phụ nữ đèo bòng con mọn như tớ, chuyển việc hơi khó. Đành chịu đựng thêm ít năm nữa vậy

10:14 13 tháng 1, 2009

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569