Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Sếp người Nhật của tớ.

05/05/2009

Trưa nay công ty rủ nhau đi ăn, mấy chị em nói kể chuyện sếp, ko hiểu vì chuyện hay quá hay là chị em kể chuyện duyên quá mà từ chị bán bún đậu đến 2 chị cùng ngồi ăn cười nghiêng ngả, ăn xong ko chịu đứng dậy về mà còn ngồi hóng.

Để tiếp nối màn buôn bán , mẹ cháu về công ty tranh thủ ăn cắp giờ của thằng sếp để kể chuyện cho anh em, bạn bè gần xa và các mẹ sề biết về sếp tớ.

Anh sếp này là anh Oki béo như con lợn, anh ý bảo anh được gần tạ, nhìn anh ko ai nghĩ anh người Nhật mà cứ tưởng anh Tầu khựa.

Mẹ sề này cũng từng được biết tới vài bạn Nhật hồi đi học, ấy thế mà trần đời chưa gặp ai như bác này. Các bạn Nhật mà mẹ cháu biết thì nhỏ nhẹ, nói khẽ cười duyên, hỏi gì thì bẽn lẽn kể cả các bạn con trai. Đặc điểm nhận dạng của các bạn là trầm tính, ít nói. Ui giời, khi gặp bạn sếp này thì khác hẳn, nói đau cả đầu, nói vài tiếng đồng hồ ko nghỉ, mẹ cháu ko biết tiếng còn đau đầu, ko hiểu các chị em trong văn phòng vừa nghe vừa hiểu vừa dịch thì mệt thế nào.

Bạn này nhí nhảnh như chó cảnh, chuyên môn pha mấy cái trò rất ngu như người khác đang chụp ảnh thì xen vào cho tay vào mũi ngoáy, hay kiểu mặt rất ngu vênh lên, tay thì chỉ lên trời như hít le. Các bạn cứ nhìn thấy truyện tranh Nhật vẽ mấy bạn ngu thế nào thì mặt bạn này ngu y như vậy.

Có hôm mới đi ăn no về, chị em đi thang máy lên trên phòng, rõ ràng bạn sếp đợi thang máy chuyến sau thế mà lên đến 6 tầng mở thang máy ra đã thấy bạn ý trực sẵn và hù mọi người, hoá ra là bạn chạy hùng hục 6 tầng chỉ để trêu mọi người, chán chẳng ai buồn cười.

Nói đến đây các bạn lại nghĩ sếp thế thì thích, vui tính. Ấy thế mà tính bạn ý trái gió trở trời, sáng mưa, trưa bình thường, tối dông bão y như chị em đến kỳ. Bạn ý vừa nghĩ cái trò gì đó lố bịch để cả văn phòng cười xong là bạn ý lại chửi xơi xơi được. Sáng nay đến cơ quan bạn ý đã bắt 2 bạn khác về thay áo vì ko mặc áo có cổ, mặt mũi thì sưng xỉa, nếu chỉ nhắc nhở hoặc thái độ tôn trọng nhân viên thì mọi người đã ko tức mà thái độ rõ ràng coi thường nhân viên cứ làm như tao là chú tể còn mày là loại cu li.

Tạm ko nói về chuyên môn, chỉ mới nói về những quy định mà bạn ý bắt mọi người theo vô lý ko để đâu cho hết. Thứ 1 là ko được nghe di động (bố thằng hâm), thứ 2 ko chat chit ( cái này tạm được đi). Thứ 3 là ko được cười nói, đi lại trong văn phòng. Thứ 4 đi về đúng giờ dập thẻ , muộn 1 phút trừ lương 30 phút. Thứ 5 mặc áo có cổ , ko được để bánh kẹo lên bàn… và vô vàn quy định ngớ ngẩn khác. Đang làm việc bạn ý đứng đầu sau theo dõi làm gì và bắt quả tang, tiếp theo là câu hỏi cửa miệng là mày đang làm gì đấy? Nói chung là gò bó, chưa kể hết ngày viết báo cáo công việc, cộng đủ 8 tiếng làm gì cho hết 8 tiếng của tao.

Kế tiếp là ki bo bậc nhất, đi đâu ra ngoài bác ý cầm cái điều khiển điều hoà cất vào phòng của bác và khoá cửa lại, dân tình cứ gọi là nóng, ngột như chuột trong hũ. Về đến nơi bác ý bảo “ thôi chết tao quên để điều khiển” cho chúng mày. Thôi chết gì mà lắm thế, ko cố tình thì là cái gì. Cả văn phòng đang dùng điều hoà êm ru, thỉnh thoảng bạn ý lại chạy ra tắt cái phụp và bảo “ôi, lanh quá”.

Bạn ý hôm qua thấy tớ uống 2 cốc café bạn ý chắc thấy tốn quá nên bảo từ giờ ko mua café nữa chỉ cho nhân viên uống nước chè thôi. Chết, từ giờ em chẳng dám uống café nữa.

Tính tiếp theo là khôn lỏi bậc nhất, các bác đừng tưởng các bạn Nhật ngu ngơ ko hiểu gì, các bạn gái thì mắt cứ to tròn, đớp đớp. Thực ra là ranh kinh khủng. Bạn ý bảo nếu muốn nghiên cứu về công ty khác chúng ta có thể xin vào đấy làm part time, hoặc đi bới thùng rác của công ty đó. Đấy các bạn xem, đời thủa tớ biết các công ty làm nghiên cứu ko dở trò ma mọi thế này, có nhiều cách tìm hiểu nhưng chắc chắn đều là phương pháp đàng hoàng.

Mình thì ko hiểu tiếng Nhật hôm nay mới được chị cùng văn phòng bảo sếp bảo là nói chuyện với sếp mà sao mọi người lại ngồi và bắt sếp đứng thế kia? Đúng là người Nhật rất sợ sếp, nhưng VN lại khác, nó phải hiểu văn hoá của VN và cư xử chứ, bạn ý kêu ở VN 4 năm rồi đó.

Hi hi, có ai muốn làm cho sếp tớ ko, người giỏi trong mắt bạn ý có nghĩa là tiếng Nhật trôi trảy vừa biết dịch, vừa biết viết báo, vừa có kiến thức Marketing thật giỏi và vừa phải có nhiều kỹ năng khác mà bạn ý yêu cầu như đồng tình với những trò lố bịch của bạn ý và vừa biết nghe bạn ý chửi nữa. Nếu mà đủ cả các yêu cầu, bạn ý trả 500 $. ặc ặc.

6 tin nhắn:

cun beo nói...

tớ ko thích những lễ nghi khép nép của người Nhật, thấy họ gặp nhau cứ cúi đầu chào đi chào lại, làm mình chào một lần xong là thôi phải phát ngượng vì họ chào đến mấy lần. Tớ mệt nhất cái khoản trà đạo của họ. Có mấy cái ly cái chén bé con con, hết lau lại chùi lại tráng, lẩm cà lẩm cẩm sốt hết cả ruột :-D

15:11 5 tháng 5, 2009
Chi Mai nói...

haha,mịe anh sếp béo này nghe cũng ấm ức nhỉ.Anh cấm bọn em từ đường ăn đến đường giải tỏa nỗi lòng thế thì làm sao được.Đòi hỏi nhiều thế mà có 500$ sao không mở ngoặc ngoài những yêu cầu trên phải chiụ đựng được sếp điên thì mới có giá 500$.
Thế mới biết trong số bọn tây làm việc thì bọn Pháp cũng ép buộc lắm nhưng không đến độ như bọn Nhật.
Ở Pháp cũng chả ưa bọn Nhật,nhất là cứ cầm máy ảnh bấm loạn ,kể cả chỗ ko cần bấm cũng bấm (nguyên lời dì của chồng chị ở paris nói )bọn Nhật ở Paris du lịch nhiều.đấy nó cứ khác người thế mà nó lại giàu và giỏi thì mình cũng phải khác hơn nó em ạ.

16:56 5 tháng 5, 2009
Dinh Hong nói...

Cha doc duoc, nhung ma doan la rat hay. Chi em ta da dc cuoi mot bua thoa thich roi!!!

17:26 5 tháng 5, 2009
Mon pays... nói...

ac....Sao lai mang chuyen cty, noi xau' SEP len blog the nay? To dung google dich ra tieng NHAT roi gui cho thang SEP do xin no 500USD :D

11:55 6 tháng 5, 2009
mammam nói...

chắc sếp mày ở Nhật không đứa nào chịu để cho làm sếp nên đành sang VN để được bỏ tiền mà làm sếp. Cái đời làm công ăn lương tủi thật. Có những thằng như thế mà mình vẫn phải dạ thưa. Chia sẻ với mày vì trước đây tao cũng có sếp kiểu đấy, nhưng chưa ngu bằng.

09:04 7 tháng 5, 2009
Duong Thuy nói...

này, số cậu cũng đen nhỉ? Đi đâu cũng gặp sếp ngu :-)

18:25 8 tháng 5, 2009

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569