Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Sếp tập 2

07/05/2009

Hôm qua mẹ cháu xin nghỉ 1 ngày để đỡ phải nhìn mặt sếp, hi hi, ko ngờ 1 chị trong văn phòng cũng nghỉ và cũng viết 1 blog về sếp. Hôm nay mẹ cháu xin mạn phép mượn bài trên blog của chị và có bổ sung chút ít.

Blog chị H : http://blog.360.yahoo.com/blog-FvvHsys5dKi_ET_q_Q9LnQ--?cq=1

Tớ đã từng nghĩ vào làm việc trong Hà Nội để có nhiều thời gian hơn cho riêng mình. Tớ sẽ có một công việc thú vị hơn, có điều kiện đi đây đó hít thở khí trời... Ấy vậy mà, mọi thứ lại không như tớ nghĩ. Tất cả chỉ vì tớ có một ông sếp quá ư là hoàn hảo.

Tớ đã từng làm cho Nhật 6 năm trước khi đầu quân cho bạn í, ấy vậy mà tớ vẫn phải gật gù ngưỡng mộ bạn ấy vì tất cả những gì toát ra từ con người, cách suy nghĩ và lối sống của bạn í. Chả biết có nên gọi bạn ấy là Japanese không nhỉ? Bởi vì:

1. Người Nhật thẳng thắn, trung thực >< Sếp tớ không thế.

2. Người Nhật nói ngắn gọn, tiết kiệm thời gian >< Sếp tớ chẳng vậy.-> ( Bổ sung thêm là sếp chuyên giờ cao su, cao su hơn VN nhiều, Sếp chuyên môn đến muộn cho dù đó là buổi gặp gỡ với đối tác quan trọng của công ty, buổi họp vào lúc 10h chẳng hạn thì 9h 30 bạn cứ nhởn nhơ ra vào, đến khoảng 10 h kem 5 thì bạn hối hả in tài liệu, và 10 h mới bắt đầu đi tới cuộc họp trong khi có hẹn vào lúc 10 h. Còn mà nói chuyện về công việc, bạn ý chỉ xin 10 phút nhưng bạn ý sẵn sàng nói hơn 45 phút, bắt nhân viên tập trung trong công việc nhưng thỉnh thoảng lại bắt chuyện với nhân viên bởi những chuyện rất tầm phào)

3. Người Nhật biết tôn trọng người khác >< Sếp tớ không có từ đó trong từ điển.( ko tôn trọng nhân viên thì quá rõ, mà cũng khổ nhân công Việt Nam thì rẻ lại có sẵn, tao áp bức bốc lột chúng mày chúng mày chán nghỉ việc thì tao lại bóc lột đứa khác, vậy thì tội qué gì mà tao phải tôn trọng chúng mày làm gì)

4. Người Nhật rất tuân thủ pháp luật Việt Nam >< Sếp tớ toàn làm ngược lại. (Chẳng là ngày nào cả văn phòng thấy bác đến muộn lại nghĩ ko biết bác có bị bỏ mạng ở đoạn nào trên đường ko, vì là bạn ý tuân thủ luật giao thông quá cơ, bạn phóng như ma làm, vượt đèn đỏ là chuyện thường, đã thế còn rất tự hào vì chuyện phóng xe của minh và bảo ngày xưa mơ ước của tao là trở thành tay đua môtô chuyên nghiệp)

Nói thêm cái đoạn mặt sếp, tớ đã từng nói mặt sếp trông giống nhân vật trong truyện tranh Nhật bủn, chính xác là cái mặt đó thế này: 1 thằng bé béo, mặt tròn xoe, mắt thì như 2 dòng kẻ , tóc tai thì vài sợi húi cua lổng chổng trên đầu, mũi dãi thì lòng thòng, đi lại lật đật, he he, túm lại rất Nhật và rất ngu.

He he, viết thêm vì có nhiều thứ nói về sếp quá, chắc viết cái entry này xong từ rày em hứa, em thề, em đảm bảo em sẽ ko viết về sếp nữa ... cho đến một lúc nào đó em lại thích viết về sếp, he he (đã bảo tính em thất thường mà lị).

Chuyện là thế này, ai cũng nói là văn hoá bọn Nhật này "on the job trainning", tư tưởng đó thầm nhuần ở văn phòng tớ.
Bắt đầu là chuyện bắt mọi người đến sớm để điểm tin sáng, ai có tin gì hay về đất nước từ KT, XH mà cảm thấy giúp ích cho nhà đầu tư Nhật thì nêu ra rồi tất cả cùng thảo luận. Dân tình đã ngắn ngẩm vụ đến sớm, và thường xuyên về muộn mà ko được đồng nào nhưng chẳng may đến muộn thì nó trừ béng nửa tiếng tiền lương (rõ ràng nó ko bao giờ chịu thiệt về phần nó). Đã thế cứ nêu tin nào lên nó lại bảo ko hay, ko giá trị và một mình thao thao bất tuyệt là chúng mày phải thế nọ, thế kia chứ ko thấy thảo luận gì hết ráo (mới thấy tư tưởng độc đoán của sếp Nhật cực cao). Cuối cùng buổi thảo luận trở thành buổi diễn thuyết, nhưng được đúng 2 hôm thì phải thì vụ này tịt ngóm vì chính sếp đến muộn.

Vụ “on the job trainning” thứ 2 là vụ học MBA, sếp bảo tao sẽ dậy MBA cho chúng mày (hi hi, sếp ko học hết ĐH mà cũng ko học KT bao giờ). Sếp bảo chúng mày đến sớm 30 phút hoặc về muộn 30 phút, sẽ có kiêm tra hàng tuần. Cuối cùng may quá vụ này cũng xịt ngòi vì cả văn phòng ko thống nhất được giờ.

Vụ “on the job training” thứ 3 là dự án trứng, may quá mình ko tham gia, mình từ chối vì bảo còn bao việc khác, thế là 2 em khác hứng chịu. Bạn ý bắt 2 bạn kia điều tra thị trường trứng, sản lượng, khả năng cung cấp trứng của các công ty, công ty nào là nhà cung cấp chính, thành phố nào sản xuất nhiều… Đại loại là những con số này nếu mà nghiên cứu thì tớ nghĩ phải là 1 nhóm cùng tìm và phải làm trong ít nhất là vài tháng với nhiều phương pháp và cũng tốn tiền thì mới ra các con số đó (ai làm nghiên cứu thị trường chuyên nghiệp chăc hiểu để tìm ra con số như vậy thì mất nhiều thời gian và công sức lắm). Ấy vậy sếp tớ chỉ cho lên mạng hoặc gọi điện hoặc đến cơ quan nhà nước hỏi số liệu thì sao ra. Việc ra đầu bài ko khó, nhưng đã “training” thì phải chỉ ra phương pháp tìm số liệu chứ, search internet hay gọi hỏi tin tức đâu phải là cách training. Các bạn ko hoàn thành được công việc, sếp liền chê là kém.

Túm lại là cái trò “on the job trainning” này ai cũng ngán ngẩm mà chưa thấy hiệu quả gì. Văn hoá và tư tưởng này xét về 1 khía cạnh tiêu cực thì chứng tỏ 1 điều các bạn Nhật coi nhân viên đi làm tức là chúng mày sướng lắm đấy nhé, học được bao điều từ tao, chúng mày phải biết ơn về điều đó chứ. ..

Đấy sự tình nó … đơn giản là như vậy.


0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569