Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Số đen

13/05/2009

Trích blog chị Hồng, phụ trách nhân sự, hành chính ở công ty, cũng là người hiểu rõ sếp nhất vì chị nói giỏi tiếng Nhật và giao tiếp với sếp nhiều nhất. Đấy, có chị ý nói nữa, nếu ko lại bảo mình là tự nghĩ ra chuyện mà nói. Đúng là vừa rút chân từ 1 bãi cứt lại dẫm vài bãi cứt khác (xin lỗi nói bậy tí), công nhận số đen. Hôm trước còn muốn ở lại, hôm nay bức xúc quá, sáng tới giờ chỉ vào vietnamworks kiếm việc thôi.

Blog chị Hồng:
Nhiều người không hiểu lên tiếng chỉ trích tớ về tội "nói xấu sếp", về tội "bất mãn" với công việc. Tớ chỉ có thể nói duy nhất một câu thế này "Có ở trong chăn mới biết chăn có giận".

Xin được kể thêm vài chuyện bất hủ nữa của sếp tớ để các bạn cùng hiểu và thông cảm cho tớ nhé. Tớ thề, tớ hứa, tớ đảm bảo rằng đây là những chuyện có thật 100%, tớ không hề thêm bớt hay lược bỏ một tí tẹo nào.

Chuyện 1: NỘI QUY CÔNG TY

Công ty tớ có quy định phải quản lý giờ đến - giờ về bằng Thẻ giấy (Timecard). Nhiệm vụ của bất cứ một nhân viên ưu tú nào cũng là: Sáng đến dập thẻ trước 8h (Notes: dập sau 8h là bị trừ lương theo block 30'), Chiều về dập thẻ sau 17h (Notes: bọn tớ chưa bao giờ được dập thẻ trước 17h30 cả vì còn phải báo cáo ngày :D)

Một ngày đẹp giời, bạn gái có cảnh báo đến tất cả chúng tớ rằng: nếu quên dập thẻ thì phải mang thẻ đó vào cho bạn í hoặc bạn trai (là sếp tớ) xác nhận. Hix, hôm qua 2 em quên dập thẻ mang vào gặp bạn trai nhờ xác nhận thì bạn ấy trả lời thản nhiên "Nếu quên thì phải chấp nhận, không thể có chuyện tao xác nhận cho chúng mày được". Khi các em ấy nói rằng "Quy định là quên dập thẻ thì vào xin xác nhận của sếp cơ mà?". Bạn ấy đối đáp bằng một câu chuối không để đâu cho hết, đó là: "Chẳng có cái quy định nào nói chúng mày được phép quên dập thẻ cả"

Hix, "cây muốn lặng mà gió chẳng dừng".... Tớ chẳng thích mặt nặng mày nhẹ chiến đấu với bạn ấy mãi đâu, nhưng cứ như thế này thì anh chị em không thể có một ngày làm việc thoải mái được. Tớ quyết định hôm nay lại phải chiến đấu các bạn ạ.

Chuyện 2: KEM BCC

Tớ vừa đi công việc bên ngoài về, bạn ấy tỏ ra quan tâm đến tớ nên chạy ra hỏi "Mày có nóng không? Mày thấy nóng đúng không? Khi nóng thì mày muốn ăn gì? Kem đúng không?". Sau một hồi oẳn tù tì (một trò lố bịch nhất ở công ty này đấy) thì một nạn nhân xấu số đã được quyết định. Cầm tờ 100k trên tay, đi ra ngoài giữa trời nắng, vào quán Lotteria, đặt 8 cốc kem. Do máy hỏng nên chưa thể có kem ngay, em đó đi về văn phòng ngồi đợi.

Lâu sau nhân viên Lotteria xuất hiện trước cửa văn phòng. Thoáng thấy bóng người đó, sếp tớ kêu ầm lên "Sao chúng mày lại gọi Lotteria? Thế là không được đâu. Lotteria rất đắt mà...", rồi hầm hầm mặt quay vào trong.

Thật may mắn cho bọn tớ là cửa hàng đó không thể bán kem do máy chưa sửa được. Họ mang tiền đến trả lại. Hix, nếu không thì chẳng ai thoát khỏi cảm giác ăn kem mà nóng hừng hực trong lòng đâu. Tức quá, mang ngay 100k vào trả lại bạn í, và tự thề sẽ không bao giờ ăn cái gì của bạn ấy nữa. Vậy mà chưa hết đâu, bạn í còn bồi thêm một câu "Mua ngay ở dưới cửa hàng dưới tầng đây này. Kem ở đó rẻ..."... Hết nói!!!

Chuyện 3: SỐ PHẬN BCC

Cuối giờ chiều khi nộp báo cáo, bạn ấy trịnh trọng thông báo với tớ chuyện này. Tớ xin được trích nguyên văn cuộc nói chuyện để các bạn hiểu

O: "Mày nghĩ sao nếu tao nói muốn tiếp tục làm về tư vấn đầu tư"

H: "Tùy mày thôi. Hãy làm theo những gì mày muốn"
O: "Nhưng tao lại muốn có sự đồng ý của mày"
H: ... im lặng....
O: "Nếu quay lại làm tư vấn đầu tư thì ở công ty này hiện giờ chỉ có 3 người làm được. Đó là: tao, mày và con kia. Tất cả những người khác không cần"
H: .... lại im lặng....
O: "Tao đã nghĩ phải làm gì để tất cả mọi người ở đây đều có thể làm việc được. Nhưng cả buổi trưa nay tao và con kia tính toán thì không thể có cách nào làm ra lợi nhuận nếu không làm đầu tư. Mà làm đầu tư thì không phải ai cũng làm được. Nhưng, mọi chuyện mày đều có thể làm được... trừ việc kết hôn" (Bố khỉ, nó lại tranh thủ tỉa tớ :D)
H: ... vẫn tiếp tục im lặng...
O: "Nếu chỉ còn lại 3 người, chúng ta không nhất thiết phải làm việc ở đây để chịu cái sự khó chịu của ông bà chủ nhà. Mày cũng ghét ông í đúng không?"
H: "Không, tao chẳng ghét ai cả"
O: "Mày nói dối. Chữ nói dối hiện rõ trên khuôn mặt mày kia kìa"
H: "Thế thì mày nên nhìn lại mặt tao đi"
O: "Hihi. Vậy nên, chúng ta nên chuyển đến một chỗ nhỏ hơn nhưng yên tĩnh hơn. Làm việc sẽ vất vả hơn, nhưng mày sẽ không phải quản lý nhiều người như hiện nay nữa, cũng sẽ không phải quản lý thời gian làm việc của họ nữa.... Mày có hiểu tao nói không?"
H: "Tao đã nghe được hết những gì mày nói"
O: "Đó không phải là câu trả lời cho câu hỏi của tao. Mày có hiểu tao nói không?"
H: "Tao đã nghe được hết những gì mày nói. Và tao không thể nói gì vào lúc này"
O: "Mày không thể nói hay mày không nói?"
H: "Cả hai"
O: "Ok, tao hiểu. Mày cứ suy nghĩ kỹ về những gì tao nói đi nhé"
H: "OK"

Rồi tớ đi ra ngoài. Chán chẳng buồn nghĩ gì nữa. Nó cho mọi người nghỉ hết thì nó còn làm kinh doanh ở Việt Nam làm gì nữa chứ? Chẳng phải nó biết tớ sẽ không bao giờ chấp nhận "một mình chiến đấu với hung thần (là chúng nó)" hay sao? Và nó nghĩ gì về người Việt Nam, về nhân công Việt Nam. Có phải cứ trả lương cho người ta rồi muốn đối xử thế nào thì thế không? (Mà lương cũng có trả sòng phẳng đâu cơ chứ???)

Đấy, "trăm dâu đổ đầu tằm" như thế này thì... viết ra những lời trước đây về nó liệu có quá tẹo nào không???

---------

Đoạn này chị Hồng viết về bác chủ nhà:

Lúc sau, bác chủ nhà mang thước dây lên định đo cái cửa để yêu cầu thợ bít chặt vào, nước không vào được, mà cũng chẳng mở được luôn. Nhưng mà bạn í đi ra ngoài, và khóa chặt cửa rồi còn đâu, chẳng vào được, bác chủ nhà mới đứng nói chuyện với chúng tớ một lúc. Hóa ra, bác ấy cũng không tiêu hóa được sếp tớ, bác í bảo: "Tao nghĩ chúng mày làm với nó nhiều không khéo bị hâm mất. Làm việc gì mà lúc nào cũng căng thẳng, mặt khó đăm đăm thế. Tao cũng mệt với nó. Nó đến đây ngày nào cũng phải trông xe cho nó, một mình xe nó một khóa, chứ nếu không lúc có vấn đề gì nó lại bảo xe nó mang từ Nhật sang thì chết. Tao chỉ mong đến hết hợp đồng để tống cổ nó đi thôi."... Đấy, có ra dáng một người nước ngoài không cơ chứ???

----

Ko hiểu sao từ chủ nhà, người giữ xe, tất cả ai tiếp xúc sếp đều ghét sếp. Nói chung là nhờ sếp mà mọi người thay đổi hết các quan niệm tốt đẹp về người Nhật.

Mình định ở lại công ty này vì có dự ánhay, giờ nó bảo dừng lại, ko có lãi nên ko làm thì thôi mình cũng đến chịu cái thằng này. Nếu dự án đấy ko còn thì công ty này cũng chẳng làm ăn có tương lai gì nữa sất.

AH, thêm điều nữa, hôm trước trong buổi nói chuyện riêng với mình nó khen mình hết lời và còn có ý ko tin tưởng chị Hồng, hôm nay nó lại bảo chỉ có 3 ng làm được là tao, con người Nhật nữa (là bồ nó) và mày. Lưỡi đúng là ko xương. Chưa từng nghĩ có người Nhật như thế.

0 tin nhắn:

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569