Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Sơ sinh - Vì sao bé sơ sinh hay cáu kỉnh ?

15/07/2009

Khi thức giấc một cách tự nhiên bé tỏ ra vui vẻ. Nhưng nếu thời gian này kéo dài hơn, bé sẽ bị thiếu ngủ, dễ kích động và trở nên cáu kỉnh.

Những khái niệm quen thuộc về lịch trình và thời gian biểu không phù hợp với trẻ sơ sinh. Bé không hiểu thế nào là thói quen và cũng không tuân theo một quy luật nào được định sẵn.
Thế nhưng khi bé đã hình thành một thói quen, điều này sẽ dễ dàng hơn cho các bà mẹ. Thế nhưng vấn đề là không phải tất các các bé đều phù hợp với một thói quen nhất định và cố gắng ép bé theo đúng lịch trình có thể gây thêm lo lắng nhiều hơn cho bạn. Sau đây là một số điều bạn cần lưu ý:
Số lần thức giấc

Giống như người lớn, trẻ cũng có đồng hồ sinh học và nhu cầu về thể chất, tuy nhiên những nhu cầu này về cơ bản là khác so với cha mẹ. Trong khi người lớn chỉ cần ngủ 8 giờ một ngày thì trẻ sơ sinh cần 18 hoặc 20 giờ, với trẻ chập chững biết đi là 14 giờ.
Ở trẻ có một khoảng thời gian được gọi là những lần thức, lúc đó bé có thể chơi rất vui vẻ. Trong khoảng thời gian này, bé tỏ ra rất vui vẻ và dễ tiếp thu, học hỏi mọi thứ từ môi trường xung quanh. Nhưng nếu thời gian này kéo dài hơn, có nghĩa là bé thức lâu hơn thời gian thức lý tưởng, thì bé sẽ bị thiếu ngủ, rất dễ bị kích động quá và thường dễ cáu kỉnh. Ngoài ra, trẻ sẽ không thể rơi vào trạng thái ngủ tự nhiên được.

Khi nào những thói quen hằng ngày trở nên không tốt

Bạn không nên áp dụng những lề thói một cách cứng nhắc, nghĩa là ép con phải ngủ vì thuận tiện cho mẹ hoặc vào một thời điểm nhất định mỗi ngày. Vì nếu điều này xảy ra trước thời điểm bé thức giấc theo quy luật sinh học, bé sẽ không ngủ lại được. Và chỉ khi quá mệt, bé mới ngủ, như thế thời gian nghỉ ngơi tự nhiên đã bị bỏ qua. Vì thế việc để trẻ quá mệt và thiếu ngủ, rõ ràng sẽ càng khiến bé khó ngủ hơn.

Lấy ví dụ về một thói quen cứng nhắc, một bà mẹ luôn bắt con mới 2 tuần tuổi phải có giấc ngủ sáng lúc 9 giờ, sau khi vừa thức giấc lúc 7 giờ. Điều này có nghĩa bé phải thức trong suốt hai tiếng. Trong khi đó, thời gian thức lý tưởng cho trẻ sơ sinh nhiều nhất là một giờ.

Phải đợi hai giờ, chỉ vì áp dụng theo thời gian đã được định sẵn, điều này không có tác dụng gì bởi vì trẻ sơ sinh không thể nào tỉnh táo được thời gian lâu như thế. Và một số bé có thể dậy vào 6 giờ sáng và trong trường hợp này thời gian phải thức giấc sẽ kéo căng thành ba tiếng, điều này sẽ khiến trẻ dễ cáu kỉnh.

Học cách để hiểu trẻ

Thời gian thức giấc thay đổi tùy theo độ tuổi phát triển của trẻ. Bạn hãy chú ý xem mấy giờ bé dậy và sau đó quan sát xem bé có đi ngủ theo đúng thời gian tự nhiên không.

Ngoài ra, bạn hãy quan sát những dấu hiệu đặc trưng của trẻ, chẳng hạn những dấu hiệu cho thấy bé đang mệt gồm mắt díp lại, mắt mệt mỏi, nhìn vào khoảng trống, chạm vào tai hoặc mắt, ngậm tay....

Khi bé có những dấu hiệu của tình trạng buồn ngủ, bạn nên cho bé ngủ. Hiểu nhu cầu cần thiết của bé sẽ giúp mẹ khiến bé ngủ dễ hơn và bằng cách đó, sẽ hình thành một thói quen ngủ ngày phù hợp.
Yeucon.org tổng hợp

Sơ sinh - Âm nhạc có thể giảm đau đớn và hỗ trợ bú mẹ

Âm nhạc có thể giảm đau đớn ở trẻ sơ sinh đồng thời hỗ trợ bé trong việc bú mẹ.

Các nhà nghiên cứu đã tiến hành phân tích kết quả của 9 cuộc thử nghiệm tại các bệnh viện và nhận thấy, đối với trẻ sinh non, các âm thanh gồm nhạc sống, nhạc cổ điển và các giọng ca nữ, có thể xoa dịu cơn đau khi trẻ phải trải qua các quá trình y học.

Với những trẻ sinh đủ tháng, âm nhạc (nhạc sống, nhạc cổ điển, giọng ca nữ, bài hát ru và bài thơ dành cho trẻ được thu âm) cũng sẽ giúp chúng ít đau đớn hơn trong các quá trình phẫu thuật.
Một số cuộc thử nghiệm trong số đó còn chỉ ra rằng âm nhạc có thể giúp trẻ sinh non giảm bớt khó khăn trong việc bú mẹ.

Tuy nhiên, các tác giả của cuộc nghiên cứu lại cho hay trước khi đề nghị các bệnh viện về việc cho trẻ sơ sinh nghe nhạc, họ vẫn cần thực hiện nhiều cuộc nghiên cứu chặt chẽ hơn nữa.

Cuộc nghiên cứu trên được tiến hành tại Đại học Alberta (Canada) đã thống kê kết quả các cuộc thử nghiệm được công bố từ năm 1989 đến năm 2006. Phần nhiều trong số đó cho thấy âm nhạc đã có tác dụng tích cực với trẻ. Điều này thể hiện qua việc đó nhịp tim, mức ôxy trong máu và các mức độ đau đớn ở trẻ sơ sinh.

Họ nói: “Kết luận lại là đã có bằng chứng sơ bộ cho thấy âm nhạc đem lại những tác dụng tích cực về mặt tâm lý, trạng thái hành vi và giảm sự đau đớn trong suốt các quá trình phẫu thuật”.
“Tuy nhiên, do hầu hết các cuộc thử nghiệm đã được thực hiện cho đến nay đều có chất lượng phương pháp luận kém nên chúng tôi vẫn cần phải tiến hành thêm nhiều cuộc nghiên cứu khác nữa để có thể đưa ra kết luận cuối cùng một cách chắc chắn”.
Yeucon.org tổng hợp

Sơ sinh - Thở dài tốt cho phổi của bé

Nhiều bậc cha mẹ vẫn hay lo lắng khi thấy con mình tuy còn bé mà nhiều lúc thở dài như người lớn mà không biết rằng đây chính là cách bé tự điều chỉnh nhịp thở của mình.

Cứ khoảng 50 đến 100 lần hít thở, một bé sơ sinh sẽ thở dài một lần. Thở dài có tác dụng điều chỉnh nhịp thở và giúp phổi của bé phát triển.

"Những nhịp thở sâu này giúp không khí vào sâu nhiều phần của phổi, đặc biệt là khí quản vốn dễ bị xẹp", các nhà khoa học thuộc Bệnh viện University Children (tại Bern, Thuỵ Sĩ và Perth, Australia) cho biết.

Nhóm nghiên cứu đã tiến hành tìm hiểu với 25 bé sơ sinh có sức khỏe tốt. Họ kiểm tra nhịp tim, nồng độ oxy trong máu cũng như các yếu tố khác có liên quan đến quá trình hô hấp.

David Baldwin - một thành viên của nhóm nghiên cứu đã phát hiện ra rằng thở dài là một cơ chế cải thiện sự điều khiển quá trình hô hấp của hệ thần kinh. Bình thường, nhịp thở của bé đều đều, nhưng khi thở dài sẽ tạo ra một sự thay đổi có lợi cho quá trình hô hấp của bé. Điều này lý giải vì sao những trẻ có sức khỏe yếu thường thở dài nhiều hơn những em khỏe mạnh vì bằng cách đó bé có thể điều chỉnh lại nhịp hô hấp của mình.

Thông qua cuộc nghiên cứu này, các nhà khoa học cũng cho biết thêm, cha mẹ có thể dựa vào kiểu hô hấp của trẻ sinh thiếu tháng để chuẩn đoán nguy cơ gặp phải các vấn đề rối loạn kiểm soát hô hấp, bao gồm cả hội chứng đột tử ở trẻ sơ sinh.

Yeucon.org tổng hợp

Sơ sinh - 6 tháng: Khám phá ngôn ngữ cơ thể của bé

Khi chưa biết nói, điều gì bé yêu cố gắng thể hiện cho bạn biết qua hành động cơ thể? Bạn phải hiểu thế nào khi bé đá chân, dụi mắt, cong lưng?

1. Khi bé đá chân

Nghĩa đầu tiên là: Bé đang rất thoải mái với trang phục trên người. Khi bé của bạn được chạm chân vào nước mát trong ngày nóng bức, bé cũng sẽ đá chân để thể hiện “Wow, thích quá!”. Hoặc có nghĩa: Bé muốn thu hút bạn hoặc thu hút sự chú ý của người đối diện.
Phản ứng của bạn: Chia sẻ sự hào hứng với bé. Việc bé đá chân cũng giúp bé phát triển được các cơ bắp. Cùng với bất kỳ ngôn ngữ cơ thể nào của bé, các chuyên gia nói rằng cha mẹ luôn luôn phải theo dõi khuôn mặt của bé vì khuôn mặt bé sẽ giúp bạn phân loại xem bé đang nghĩ gì.

2. Quay mặt đi

Có nghĩa là: Bé cần một phút để định hình thái độ và hành động của bạn. Điều này tương tự như phản ứng “Hãy cho tôi nghĩ một tẹo trước khi bạn nói tiếp”. Hoặc có nghĩa bạn đã xâm phạm vào không gia riêng tư của bé và bé cảm thấy không thoải mái..
Phản ứng của bạn: Kiểm tra lại môi trường xung quanh bé xem có điều gì làm bé cảm thấy “lăn tăn”. Hoặc bạn có thể để cho bé tự chơi với các đồ chơi của mình trong vòng khoảng 20 phút, dĩ nhiên, trong thời gian này bạn vẫn phải khéo léo theo dõi bé.

3. Bé dụi hoặc che mắt

Có nghĩa là: Bé đang cố gắng kéo bạn cùng chơi với bé. Hành động dụi mắt của bé khiến bạn phải chú ý và đó chính là “âm mưu” của bé đấy. Nhưng bé cũng dụi mắt khi mắt bị khô, có bụi vào mắt hoặc bé đang cảm thấy buồn ngủ.
Phản ứng của bạn: Nếu bé thích bạn chơi cùng, hãy cùng chơi với bé. Còn nếu bé dụi mắt vì mắt bị khô và ngứa bụi thì bạn phải nhẹ nhàng nâng đầu và kiểm tra mắt cho bé. Còn nếu bé đang buồn ngủ thì chẳng có cơ gì bạn không đọc cho bé nghe một câu chuyện ngắn hoặc hát ru nhẹ nhàng. Bé sẽ chìm ngay vào giấc ngủ và quên đi hành động dụi mắt.

4. Bé xoắn tóc

Có nghĩa là: Con bạn đang muốn làm một điều gì đó vui vẻ hơn. Hoặc cũng có thể bé đang lo lắng về điều gì đó xung quanh, ví dụ như người chăm trẻ mới hoặc môi trường ồn ào.
Phản ứng của bạn: Đừng để bé xoắn tóc lâu vì bé sẽ bị đau đầu hoặc da đầu vẫn còn non của bé có thể bị ảnh hưởng. Bạn hãy tìm trò chơi gì mới cho bé hoặc nói chuyện với bé. Bé vẫn chưa hiểu lời bạn nói nhưng âm điệu giọng nói mềm mại và vẻ mặt tươi tắn của bạn khi trò chuyện với bé sẽ làm cho bé cảm thấy thoải mái và vui vẻ hơn.

5. Uốn cong lưng

Có nghĩa là: Bé đang buồn. Bé cũng đang sợ hoặc cảm thấy khó chịu điều gì đó. Bé uống cong lưng cũng có thể là do bé bị đau hoặc ngứa ở chỗ nào đó, ví dụ như đau bụng hoặc ngứa ngáy do tấm nệm không như ý.

Phản ứng của bạn: Kiểm tra xem thực tế bé muốn gì. Bạn xem bé có đói, khát, bị ướt, bị đau hoặc bị ngứa chỗ nào không. Trong từng trường hợp bạn hãy có cách xử lý nhẹ nhàng. Ví dụ nếu bé bị ngứa, bạn hãy xoa nhẹ vào chỗ ngứa cho bé đến khi cơ thể bé giãn ra thoải mái. Còn nếu bé bị ướt, bạn đừng lười thay tã, bỉm hoặc nệm lót cho bé.

6. Duỗi tay ra
Có nghĩa là: Bé đang có tâm trạng rất thoải mái. Hoặc bé đang muốn mở các ngón tay khám phá những đồ xung quanh. Tuy nhiên, bạn vẫn phải quan sát xem khuôn mặt bé có nói lên điều gì không..
Phản ứng của bạn: Hãy để bé nằm chơi một mình và để bé tự khám phá thế giới xung quanh trong một vài phút. Hoặc bạn có thể tìm một đồ chơi mới vừa tay cầm của bé và cho vào tay bé, lúc đó bé sẽ biết phải làm gì với đồ chơi mới.

7. Kéo/ giật tai

Có nghĩa là: Bé đang khó chịu điều gì, ví dụ môi trường xung quanh quá ồn ào, quá lạnh hoặc quá nóng. Cử chỉ kéo giật tai có nhiều hàm ý, ví dụ như sữa pha quá nóng, bé bị ngứa ngáy tai hoặc bé muốn ợ.

Phản ứng của bạn: giữ bé bình tĩnh, thử chuyển bé đến một chỗ khác hoặc tắt TV để bé không bị ảnh hưởng của môi trường xung quanh. Kiểm tra tai của bé xem có bị sao không. Và trong trường hợp bé muốn ợ, bạn phải nhẹ nhàng bế bé, xoa nhẹ vào lưng bé, bạn đừng xốc bé mạnh vì bé có thể sẽ bị nôn trớ.
Yeucon.org tổng hợp

Anh Thư “đối mặt” với tin đồn

Trước những thông tin cho rằng vợ chồng mình “có chuyện”, Anh Thư khẳng định cô và ông xã Thanh Long đang rất hạnh phúc.


Anh Thư cùng chồng và con trai
Lịch quay dày đặc cho phim Có lẽ nào ta yêu nhau khiến Thư thường xuyên vắng nhà. Anh Thư đi quay suốt như thế không sợ bị tiếng bỏ bê chồng con sao?
Thư vào vai chính nên có nhiều cảnh quay. Mà dù ngày quay một cảnh Thư cũng phải có mặt ở Đà Lạt.
Tuy nhiên, chuyến đi dài nhất của Thư cũng chỉ một tuần. Hơn một tuần là Thư la làng với đạo diễn rồi, phải có thời gian trống dành cho gia đình mình chứ. Đi liên tục dù một ngày rảnh Thư cũng tranh thủ chạy về nhà. Mình chịu cực một chút thì con mình cũng đỡ. Cũng may vợ chồng Thư ở cùng bên ngoại nên được giúp đỡ nhiều.
Vậy mà tưởng Thư làm việc để quên  buồn vì gần đây nghe nói vợ chồng Thư xảy ra chuyện?
Làm gì có chuyện gì. Vợ chồng Thư vẫn bình thường. Con Thư mới được một tuổi. Ai đồn mà ác thế! Nếu có chuyện đó Thư không thể đi làm nổi chứ đừng nói chuyện lao vào công việc để quên nỗi buồn.
Anh Thư đối diện với tin đồn như thế nào?
Cuộc sống của người nghệ sỹ có quá nhiều tin đồn nên khi nghe bất cứ tin gì Thư cũng bình thường hỏi lại: “Có đúng Anh Thư không? Coi chừng lộn với Thư khác đó”.

Vợ chồng người mẫu diễn viên Anh Thư - Thanh Long
Thời gian ít ỏi dành cho chồng con, liệu  Thư có yên tâm về ông xã?
Không phải một mình Thư đi. Anh Long cũng có những cuộc gặp gỡ, hội họp…Có nhiều khi Thư đang mải quay ở Đà Lạt thì anh ấy ra Nha Trang. Có điều dù không ở gần nhau nhưng vẫn điện thoại liên lạc. Ngoài việc đóng phim Thư chỉ có một mình còn mọi việc khác anh Long đều hỗ trợ. Ngay cả việc nhỏ nhất là mua sữa cho con anh ấy cũng lo.
Từ ngày yêu nhau, Thư và anh ấy gặp nhau thường xuyên chứ không phải lâu mới gặp nên rất hiểu nhau. Quen nhau năm năm mới cưới và năm năm chung sống là mười năm rồi, có ít ỏi gì đâu.
  
Mười năm đủ để hiểu một con người. Ngôi nhà chỉ được hình thành khi cả vợ chồng đều quyết tâm xây dựng. Thư và anh Long dù bận việc hay đi công tác xa nhưng tất cả đều có mục đích chung, đi tìm kiếm từng viên gạch để xây dựng gia đình ngày càng hạnh phúc hơn. Người này nhìn cách làm việc, thái độ… của người kia để tin và hiểu nhau thôi.
Nếu không tin tưởng thì không tiến tới hôn nhân và sống lâu dài với nhau được. Tương lai Thư chưa thể nói trước được điều gì nhưng hiện tại từng giây, từng phút Thư đều cố gắng sống tốt. Thời điểm này mọi việc đều êm đềm, không có gì gay gắt cả.
Hỏi nhỏ nhé, Thư có phải là người tay hòm chìa khóa trong nhà không?
Đúng thế. Nhưng Thư không phải giữ tiền khư khư. Ngày trước, Thư xài tiền vô tư lắm nhưng có con nên xài tiền kỹ hơn. Thư không phải là người tiết kiệm nhưng có con rồi, mua gì cũng phải suy nghĩ, phải dành một khoản cho con và gia đình.
Lo cho cha mẹ nữa chứ?
Có chứ. Ba mẹ nuôi mình từ nhỏ thì lớn lên mình phải có trách nhiệm. Từ khi học lớp 9 trong đầu Thư đã có ý nghĩ, sau này nếu làm được ba triệu sẽ dành cho mẹ một triệu, ba một triệu. Bây giờ vẫn có quỹ này. Anh Long vẫn biết mà. Mọi chi tiêu trong cuộc sống, vợ chồng Thư đều công khai.
Có lẽ nào ta yêu nhau có không ít lời đánh giá, phê bình. Là diễn viên chính, chắc Thư không khỏi chạnh lòng?
Với sự thành công hay thất bại của một bộ phim, cá nhân không thể quyết định. Thư chỉ cố gắng làm tròn vai diễn của mình. Làm việc trong  e kip đó, Thư hiểu hoàn cảnh và hiểu sự cố gắng của tất cả các thành viên. Phim không thành công, Thư chỉ tiếc công sức mọi người bỏ ra mà hiệu quả không cao, chứ không thất vọng.
Các đạo diễn đang mời liên tục, nếu Thư không can đảm, sẽ bị… lôi kéo ngay.  Thư dự tính xong phim này sẽ nghỉ một thời gian ngắn. Anh Long muốn con trai đi học, Thư thì nhất định “phải có em ở nhà mới cho đi”.
Thư sẽ dành một khoảng thời gian cho con, để con ổn định tâm lý, cảm thấy trường học là nơi quen thuộc thì mới đi làm tiếp. Lịch quay phim thất thường nên không thể sáng chở con đi học, chiều đón con về được.
Yeucon.org Theo Thế Giới Văn Hóa

Phát hiện nhiều sữa không đủ độ đạm

Một phần tư trong số gần 300 mẫu sữa được kiểm tra không đạt độ đạm, trong đó "doanh nghiệp lớn cũng có sữa kém chất lượng", Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm Nguyễn Công Khẩn vừa cho biết. Tên doanh nghiệp cụ thể sẽ được Cục thông báo trong tuần này.

Theo kết quả báo cáo của các đơn vị y tế thuộc 14 tỉnh, thành phố, trong 6 tháng đầu năm 2009, đã kiểm tra hơn 2.000 cơ sở sản xuất, kinh doanh sữa. Trong đó, hơn 70% cơ sở vi phạm, chủ yếu là không có giấy chứng nhận đủ điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm.
Về chất lượng, trong số gần 300 mẫu kiểm tra có khoảng 20% không đạt chỉ tiêu về hàm lượng đạm, lipit theo công bố, so với năm 2008 đã giảm 30%.
Thanh tra sở Y tế TP HCM kiểm tra nguyên liệu tại một cơ sở sản xuất sữa. Ảnh: Thiên Chương.
Các đơn vị vi phạm chủ yếu là cơ sở sản xuất trong nước theo quy mô nhỏ hoặc thuộc quyền quản lý của tuyến huyện, mua nguyên liệu của nước ngoài về sang bao đóng gói tại Việt Nam. Những lô sữa vi phạm một phần được tiêu hủy, còn lại được tái chế, khắc phục.
"Những mẫu sữa kém chất lượng này đều do y tế địa phương lấy, tự công bố trên địa bàn sau đó báo lên Cục. Trong ngày mai hoặc tuần này Cục sẽ công bố danh sách các doanh nghiệp vi phạm", ông Nguyễn Công Khẩn, Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm cho biết.
Vì có cả doanh nghiệp lớn vi phạm nên có thể trong thời gian tới Cục sẽ lấy mẫu để xét nghiệm lại. Công tác thanh tra, kiểm tra các cơ sở sản xuất sữa, kể cả sữa ngoại cũng sẽ được tăng cường.
Yeucon.org theo VNE

Sơ sinh - 6 tháng: Những cách vỗ ợ hơi cho bé

Những ông bố bà mẹ lần đầu sinh con có thể gặp khó khăn trong việc tìm cách tốt nhất vỗ ợ hơi cho bé. Tổ chức Nemours đưa ra những cách quen thuộc cho việc này.



- Để bé đứng thẳng và quay mặt vào ngực bạn, cằm bé tựa trên vai bạn. Lót một chiếc khăn lên vai đề phòng bé trớ ra quần áo bạn (hình 1, từ trái sang).

- Giữ bé bằng một tay và đỡ lấy đầu - cổ bé, tay kia nhẹ nhàng vỗ vào lưng bé.

- Đặt bé lên đầu gối, một tay đỡ ngực bé và nâng cằm, tay kia nhẹ nhàng vỗ lưng bé (hình 2, từ trái sang).

- Đặt bé nằm úp bụng lên lòng bạn, đầu ngửng cao hơn ngực một chút, nhẹ nhàng vỗ lưng bé đến khi nghe thấy tiếng ợ hơi (hình 3, từ trái sang).

Yeucon.org tổng hợp

Sơ sinh - 5 tháng: Bé bị nổi mụn trên mặt, có phải do sữa?

04/07/2009

"Bé nhà tôi được 1 tháng tuổi, mặt cháu xuất hiện nhiều nốt (giống nốt muỗi đốt) . Tôi có nghe nói về hiện tượng ‘mụn ở bé sơ sinh’ và biết đó là dấu hiệu bình thường. Tuy nhiên, mụn trên mặt bé cứ mọc lên – lặn đi rồi lại tái phát. Tôi còn nhận thấy những vết mủ vàng chảy ra từ những nốt mụn đó. Bác sĩ kết luận là do dị ứng sữa trong khi bé đang bú mẹ hoàn toàn. Điều này có bình thường không?

Có 3 loại bệnh về da trên mặt bé trong vòng một vài tháng đầu đời là:

Mụn ở trẻ sơ sinh:

Đây là bệnh về da khá phổ biến và thường khởi phát khi bé được khoảng 3 tuần tuổi. Bạn có thể quan sát thấy những nốt sưng tấy trên mặt bé, trông giống những cái nhọt. Những nốt mụn này thường xuất hiện trên má, trán và thái dương. Chúng không gây bất kỳ sự đau đớn nào cho bé nhưng thường khiến cha mẹ lo lắng.

Không cần thiết phải chữa trị những vết mụn này vì chúng xuất hiện do sự thay đổi hormone sau khi bé chào đời. Do đó, mụn thường tự biến mất trong vòng vài tuần sau đó, nếu được cha mẹ giữ vệ sinh tốt. Bạn cũng không cần phải dùng loại kem hoặc gel bôi đặc biệt cho bé, càng nên tránh những sản phẩm trị mụn dành cho các bé trong độ tuổi dậy thì để bôi vào da cho bé sơ sinh.


Tăng tiết bã nhờn:
Thường khởi phát khi bé được khoảng 1 tháng tuổi. Khi ấy, bé sẽ xuất hiện những nốt nhọt (thường nhỏ hơn nốt mụn trứng cá), có kèm theo mủ, xuất hiện ở những vùng da có lông và tóc như trên da đầu, lông mày. Những nốt mụn này cũng có xu hướng lan xuống cổ và khuỷu tay.

Nguyên nhân không hẳn là bé bị dị ứng sữa hoặc dị ứng thức ăn. Những nốt mụn do tăng tiết bã nhờn có khả năng tự biến mất hoặc được điều trị bằng một loại kem bôi đặc biệt.

Bé bị chàm:
Dấu hiệu này khá phổ biến, thường khởi phát khi bé được khoảng 1 đến 5 tháng tuổi. Chàm có thể ảnh hưởng đến hai má, trên mặt hoặc các cơ quan khác trên cơ thể của bé.

Sự thật là một số bé bị chàm có liên quan trực tiếp đến tình trạng dị ứng sữa nhưng cũng thể khởi phát do da bé bị khô hoặc không có nguyên nhân cụ thể.

Một số bé có thể tự thoát khỏi chứng chàm khi lớn hơn nhưng cũng có một số bé phải đối mặt với dấu hiệu khó chịu này trong suốt thời thơ ấu. Chàm có thể được điều trị bằng một loại kem bôi đặc biệt.
Yeucon.org tổng hợp

Thời điểm và cách chế biết súp lơ cho bé

Cách tốt nhất là bạn nên cho bé làm quen với súp lơ xanh khi bé được khoảng 8-10 tháng tuổi. Nếu bé có trục trặc với vấn đề tiêu hóa, bạn nên cho bé ăn súp lơ muộn hơn một chút nữa.
Súp lơ xanh không phải loại rau an toàn cho bé mới tập ăn dặm vì nó có thể khiến bé bị đầy bụng, khó tiêu và 'xì hơi'.
Ngoài ra, súp lơ xanh cũng chứa nhiều chất xơ hòa tan. Chất xơ hòa tan có tác dụng “thư giãn” đường ruột, ngăn ngừa chứng táo bón nhưng sự “thừa mứa” chất xơ hòa tan trong chế độ ăn lại có thể khiến bé bị tiêu chảy.
Cách chế biến súp lơ tốt nhất

Hấp là cách tốt nhất để giữ lại vitamin có trong súp lơ xanh (khi hấp cách thủy, nhớ chờ nước sôi, bạn mới nên thả súp lơ vào. Đợi thêm một chút thời gian (khi súp lơ đã mềm), bạn mới nên bỏ súp lơ ra khỏi nồi hấp).

Tiếp đến, bạn băm nhuyễn (hoặc xay nhuyễn) súp lơ trước khi trộn vào bột (hoặc cháo) cho bé, tương tự cách bạn trộn các loại rau khác vào bột (hoặc cháo) ăn dặm (tức là khi bột gần chín thì bạn cho súp lơ hấp đã được nghiền nhuyễn vào, đợi bột sôi lại là bạn có thể bắc nồi bột xuống bếp).
Súp lơ xanh sẽ có vị nồng (khó ăn) và bay mất khá nhiều chất dinh dưỡng nếu bạn dùng lò vi sóng hoặc phương pháp luộc để chế biến súp lơ.
Thực phẩm có thể trộn chung với súp lơ xanh là: carrot, bí ngô, khoai tây, khoai lang, lúa gạo, thịt bò, thịt gà, đậu phụ và sữa chua.
Dinh dưỡng có trong một bát súp lơ xanh đã được hấp chín:

- Vitamin: Vitamin A (19809 IU), vitamin C (161mg), vitamin B1 (73mg), vitamin B6 (62mg), vitamin E (11mg), vitamin K (118mg) cùng một hàm lượng nhỏ vitamin khác.

- Kali (1499mg), phôtpho (358mg), magiê (118mg), canxi (516mg), sắt (5,5mg), folate (310mcg), natri (245mg), cùng một hàm lượng nhỏ kẽm, mangan và các chất khác.
Yeucon.org tổng hợp

Trò chuyện với bé trước khi ngủ

Nghiên cứu của tiến sĩ Frederick Zimmerman và các cộng sự thuộc Đại học Y công cộng Los Angeles, được đăng tải trên một tạp chí dành cho trẻ em khuyên các bậc cha mẹ nên nói chuyện với con cái trước khi ngủ thay vì đọc các câu chuyện cổ tích.
Ảnh minh họa.
Các khoa học đã tiến hành nghiên cứu tại 275 gia đình có con trong độ tuổi từ 1 tới 4, sau đó so sánh phản ứng của trẻ đối với những câu chuyện của người lớn, của những đứa trẻ khác và từ tivi; sau đó kiểm tra khả năng nói của những đứa trẻ này.
Các nhà khoa học nhận thấy, những đứa trẻ được gia đình khuyến khích tham gia vào những câu chuyện với bố mẹ sẽ phát triển khả năng ngôn ngữ hơn những đứa trẻ được bố mẹ đọc truyện cho nghe tới 6 lần.
Thậm chí, nếu như trẻ còn quá nhỏ để nhận thức được hết tất cả mọi từ ngữ thì bố mẹ hãy để cho chúng tập nói bập bẹ, không nên chỉ kể chuyện cho trẻ nghe. Trẻ càng lớn thì ảnh hưởng từ những buổi nói chuyện với bố mẹ đối với sự phát triển khả năng ngôn ngữ càng giảm đi. Các nhà khoa học cũng nhận thấy việc cho trẻ từ 1 tới 4 tuổi xem tivi cũng hầu như không có ảnh hưởng tới khả năng ngôn ngữ ở trẻ.
Tiến sĩ Zimmerman cho biết, việc bố mẹ trau dồi khả năng ngôn ngữ bằng cách đọc cho trẻ nghe những câu chuyện hoặc kể lại những câu chuyện xảy ra hằng ngày cũng không tốt bằng việc bố mẹ và con cái giao tiếp với nhau. Trẻ càng được nói càng nhiều sẽ càng tốt cho trẻ sau này.
(Theo Dailymail)

“Alo sex” - “thú chơi” tình dục gây nghiện

Trước đây, người ta vẫn nghĩ rằng chỉ có những kẻ bệnh hoạn, những người có vấn đề về mặt tâm lý mới dùng đến “alo sex” (làm tình qua điện thoại) để thỏa mãn nhu cầu sinh lý của mình.

Thế nhưng, “thú chơi” này đang được một bộ phận người bình thường, người dị tính và số đông người của “thế giới thứ ba” sử dụng như một “phương tiện” để đạt được khoái cảm tình dục khi không có bạn tình bên cạnh. Tuy không gây ảnh hưởng trực tiếp đến những người xung quanh nhưng xét về lâu dài theo các chuyên gia tâm lý và những nhà nghiên cứu tình dục thì “alo sex” có thể gây nên những lệch lạc tình dục cho những người tham gia “cuộc chơi”.
 
Tìm cảm giác lạ qua cái “alo”

Ảnh minh họa.
 
Theo một số người từng tham gia trò “alo sex” thì đây là một “thú chơi” được du nhập từ phương Tây qua một số du học sinh ở nước ngoài về. Đặc điểm của “thú chơi” này là thường chọn những lúc đêm khuya, khi mọi người xung quanh đã chìm sâu vào giấc ngủ thì sẽ bắt đầu “hành sự”. Một trong hai đối tượng, bất kể là nam hay nữ, là bot hay top (đối với “thế giới thứ ba”) đối tượng nào có nhu cầu sẽ là người chủ động cầm máy gọi điện thoại cho “đối tác”. Đầu dây bên này bắt máy, nhận ra tín hiệu phát ở đầu dây bên kia là bắt đầu cùng “hành sự”.
 
Họ sẽ kích thích nhau bằng những thứ ngôn ngữ hết sức gợi dục kèm theo đó là những tiếng rên rỉ đầy khoái lạc. Đồng thời ở đầu dây mỗi bên, mỗi người sẽ có những cách “tự sướng” khác nhau cho đến khi cả hai nhanh chóng đạt đến cơn cực khoái thì “cuộc chơi” kết thúc. Hành động này sẽ được tiếp diễn với mức độ dày đặc hay thưa thớt, nhanh hay chậm tùy thuộc vào mỗi cặp.

Theo lý giải của giới dị tính, sở dĩ họ thích “alo sex” vì bản thân nó mang đến cho họ nhiều khoái cảm. Đặc biệt là những cảm giác lạ mà họ chưa bao giờ có được khi “tự sướng” một mình. “Không có cơ hội được gần gũi người yêu thường xuyên nên những người như chúng tôi phát sinh nhu cầu sinh lý rất cao. Tuy nhiên, nếu “tự sướng” một mình thì không tìm được nhiều khoái cảm bằng việc có người cùng “tự sướng” với mình nên chúng tôi tìm đến trò này như một cách để thỏa mãn sinh lý. Và tất nhiên, đối tác cùng tham gia với mình phải là người cũng có nhu cầu này...” - M.Khánh (28 tuổi) là kỹ sư xây dựng ở Hà Nội – một người từng tham gia “alo sex” rất nhiều lần, cho biết.

Còn đối với dân gay, less thì họ cho rằng, “alo sex” là một “thú chơi” giúp họ hạn chế được tối đa việc gặp gỡ bạn tình một cách bừa bãi ở bên ngoài, do đó mà cũng hạn chế được nguy cơ lây bệnh truyền nhiễm do quan hệ đồng tính gây nên. Với “alo sex”, ngay cả những người đồng tính lớn tuổi, khó kiếm bạn tình nhất cũng trở nên có bạn tình. Chính vì thế mà “alo sex” lan truyền trong giới đồng tính với tốc độ khá nhanh.

Anh Nguyễn Hùng (gay, 42 tuổi ở quận 6, TP Hồ Chí Minh) bộc bạch: “Thường, dân đồng tính ở tuổi chúng tôi rất khó kiếm bạn tình nhưng lại có nhu cầu sinh lý rất cao. Nhiều lúc bất đắc dĩ lắm phải tự thỏa mãn một mình, nhưng rất chán, vì không đạt được nhiều cảm giác như khi sex thật hoặc có người cùng sex với mình, dù chỉ là qua chat voice hoặc qua điện thoại. Sex qua điện thoại thoải mái đến mức chẳng cần biết bạn tình là ai, xấu hay đẹp, chỉ cần làm cho nhau thỏa mãn là được”. Tuy nhiên, đại đa số những người tham gia “trò chơi” này đều thừa nhận rằng khi đã thử một lần là đều muốn thử tiếp.

“Alo sex” có thực sự là một “thú vui”?

Ảnh minh họa
 
Rất nhiều người từng tham gia trò “alo sex” than thở, thời gian cho mỗi lần “alo sex” là không hề ngắn, nếu quy ra cước điện thoại là một số tiền không nhỏ, thế nhưng họ không thể dừng lại được. Cũng chính vì thế, một số người có thu nhập thấp, sau một thời gian tham gia “alo sex” đã trở thành “chúa chổm” vì tiền điện thoại hàng tháng vượt cả mức thu nhập. Không chỉ thế, những người trong cuộc đôi lúc cũng phải đối mặt với những chuyện “dở khóc dở cười” mà chính họ cũng không thể nào lường trước được.

Duẩn (gay, 25 tuổi ở Ba Đình - Hà Nội) kể, một lần truy cập vào một trang web đen vô tình cậu xem được một số clip quay cảnh hai người chat sex với nhau qua voice chat và webcam. Nhìn thấy họ “tự sướng” với nhau “ngon lành” quá nên Duẩn cũng bắt chước làm theo. Lúc đầu, Duẩn lang thang trên mạng tìm bạn tình rồi gạ gẫm chat sex. Nhưng vì đường truyền Internet ở nhà quá chậm khiến cho các “cuộc vui” của Duẩn với bạn tình thường xuyên bị gián đoạn nên cậu chuyển hẳn sang dùng điện thoại di động để “giao tiếp”.

Từ ngày chuyển sang dùng điện thoại để chơi trò “alo sex”, mỗi tháng Duẩn phải è cổ trả một số tiền cước điện thoại khổng lồ. “Tháng đầu tiên còn dừng ở mức 400 nghìn đồng, nhưng từ những tháng sau, số tiền đó cứ nhảy bậc thang như hình đồ thị vậy. Đánh liều vay mượn bạn bè để trả tiền điện thoại nên bây giờ em chẳng khác gì chúa chổm. Mặc dù rất lo lắng nhưng không thể nào từ bỏ được thói quen này...” – Duẩn thật thà chia sẻ.

Riêng Thúy Bình (27 tuổi ở Từ Liêm, Hà Nội) thì cho đến bây giờ vẫn chưa hết ê chề do một lần sơ ý khi tham gia “alo sex” với người yêu, bị chị dâu phát hiện. Lần đó trời đã về khuya, nghĩ mọi người đã ngủ say nên khi nhận điện thoại của bạn trai nhưng Bình vẫn chủ quan không khóa cửa phòng. Đang say sưa “buôn chuyện” thì bạn trai đòi hỏi phải làm “chuyện ấy” với chàng qua điện thoại. Trước đó, cũng đã hơn 1 lần Bình từng tham gia trò này với chàng nhưng cô vẫn không khoái. Lần này, biết người yêu lâu ngày xa cách “bức xúc” nên Bình đành phải đồng ý.
 
Trong lúc đang “thăng hoa” qua “alo” với chàng thì Bình thấy bà chị dâu lù lù trước cửa, đứng sững sờ trước hành động kỳ quặc của cô em chồng. Sau hôm đó, chị dâu không lớn tiếng hay nói cạnh khóe gì nhưng chính vì thế mà lòng dạ Bình càng rối bời. Không biết phải nói như thế nào để chị dâu hiểu.

Chuyện của Việt (gay, 23 tuổi) ở Cầu Giấy, Hà Nội còn bi hài hơn. Vì nghiện “alo sex” nên dù đang ở thuận hòa với người bạn thân nhưng anh chàng vẫn một mực dọn ra ở riêng để tiện bề “hành sự”. Anh chàng bạn thân tưởng Việt chê mình điều gì nên đùng đùng nổi giận không thèm nhìn mặt nữa. Dọn ra ở riêng được một tuần, Việt bị chủ nhà đuổi khéo do phát hiện ra mọi chuyện qua cái cửa sổ “thông thống” với nhà chủ. Bất đắc dĩ, Việt đành phải dọn đến ở chung với gia đình ông bác họ, nhưng cũng từ đó Việt mất hết mọi tự do trước đây.

Trong số những người bình thường quả thực có một số ít người thích tìm lạc thú bằng việc nói với người khác về tình dục. Việc nói chuyện về sex qua điện thoại bằng những lời kích dục kết hợp dùng tay tự kích thích, thường đem lại cho họ nhiều cảm giác và giúp họ nhanh chóng đạt đến đỉnh cao của khoái cảm hơn là “tự sướng” một mình. Tuy nhiên, sự lạm dụng nó sẽ khiến cho họ mắc chứng lệch lạc tình dục. Về lâu dài, những người này có thể sẽ mất dần những khoái cảm tình dục khi họ quan hệ thực sự với bạn tình. Và nguy hiểm hơn, khi không có ai cùng tham gia trò chơi đó với mình nữa, một số người có thể sẽ đi quấy rối người khác, bất chấp cả sự xấu hổ.
Xét về mặt kinh tế thì việc “tự sướng” qua điện thoại cũng rất tốn kém. Do đó, lời khuyên hữu hiệu nhất dành cho những ai đã lỡ nghiện là nên sớm tìm đến các chuyên gia tâm lý, tâm thần giỏi để được họ tư vấn tìm cách từ bỏ. Những ai chưa hoặc mới thử thì hãy dừng lại, không nên tham gia để tránh những hậu quả đáng tiếc.

BS Đào Xuân Dũng (Chuyên gia về sức khỏe tình dục)

Teen khổ vì lộ... clip sex

Chỉ vô tình quay và lưu trong máy điện thọai cá nhân nhưng khi vô tình cho bạn bè mượn điện thoại di động thì những clip “nóng” của khổ chủ lại bị bắn bluetooth và lan tryền rộng rãi...
 
Con dao hai lưỡi
Trong một lần vào khách sạn làm chuyện “ấy” cùng bạn trai, theo ý định của cả hai thì chàng và cô nàng L (trường TP) chủ động quay lại bằng điện thoại di động và giữ trong máy làm kỉ niệm. Chuyện này chỉ có “anh và em” biết nên L cũng khá an tâm. Bẵng đi một thời gian khá lâu, L quên là mình chưa xóa file ấy mà nó vẫn còn nằm trong thẻ nhớ. Một lần đi karaoke cùng nhóm bạn, điện thọai của một thành viên trong nhóm hết tiền nên bạn ấy chủ động mượn điện thoại của L. L không mấy bận tâm khi giao điện thoại cho người bạn. Táy máy thế nào mà người bạn kia lại mò ra được clipsex tình tứ giữa L và người yêu. Cơ hội ngàn năm có một nên người bạn xấu tính đã lén bắn bluetooth qua máy mình. Lần họp nhóm sau L cũng tham gia nhưng thấy rõ ánh mắt mọi người dành cho mình hình như đã khác. Người thì có vẻ kinh khi, người thì soi mói. Khó chịu và muốn biết chuyện gì đang xảy ra nên sau hôm ấy L chủ động hỏi một người bạn chơi khá tốt trong nhóm thì được biết clipsex ấy giờ đã lan tràn trong máy điện thoại di động của nhiều thành viên, chưa kể nó còn được truyền tới mấy trăm cái điện thọai khi chức năng bluetooth bắn clip qua lại khá dễ dàng.
Cũng lâm vào tình cảnh trớ trêu như L nhưng cô nàng Q (trường NH) thì lại tự vào WC quay một mình. Cơ thể Q khá bốc lửa với ba vòng đầy đặn nên Q luôn hãnh diện vì điều đó. Cô nàng muốn ghi lại những hình ảnh ấy bằng điện thoại di động nên cứ vô tư quay clip để trong điện thoại mà chẳng mảy may nghĩ gì về hậu quả của nó. Một cô bạn chơi với Q nhưng luôn ganh ghét với Q đã cố tình lục trong điện thoại di động của Q được những clip mát mẻ ấy và thẳng tay lan truyền với bạn bè Q để cô nàng một phen xấu hổ. Lúc tận mắt xem clip ấy trong điện thoại của một người bạn, Q đã khá “sốc”, cô nàng biết thủ phạm cố tình chơi xấu mình nhưng cũng chẳng thể làm gì người ta được vì Q đã “ngu” thì cô nàng phải chịu.
 
Ảnh minh họa
 
Cô nàng P (trường DT) là một ví dụ cho những teengirl nhẹ dạ cả tin và yếu lòng trước những lời nói bóng bẫy trên mạng. Quen một tên con trai tận bên Pháp, bị chinh phục bởi vẻ điển trai và cách nói chuyện khá duyên nên quen nhau được 2 tháng P không ngần ngại gửi WC và khoe toàn bộ cơ thể trước mắt anh chàng người yêu “ảo” trong tình trạng Eva. Sau lần đó hai người cũng chat chit qua lại nhưng dường như anh chàng kia đã ít quan tâm P hơn trước.
 
Nhận biết được điều đó nên P gặng hỏi thì anh chàng bảo đã có người mới và đề nghị chia tay. Dù khá sốc nhưng lúc này P cũng đã bắt đầu ngấm ngầm lo sợ về vụ cái WC mình gửi cho anh chàng người yêu khi trước. Chuyện lắng được 1 tháng thì P phát hoảng khi một người bạn chuyên gia về mạng đã phát hiện một clip quay lại cảnh P khoe “hàng” qua WC trên trang web khiêu dâm. P tá hỏa lên xem đính chính thì nhân vật chẳng ai khác chính là cô nàng P dại dột ngày nào. P ngậm đắng nuốt cay bảo anh bạn kia tìm cách gỡ xuống dùm và tuyệt đối giữ bí mật dùm mình. Đến nước này thì cô nàng mới thật sự thấy ”choáng” vì hành động ngu ngốc mà mình đã gây ra.
Yêu nhau, quen nhau khá nhanh qua chat là việc mà teen dễ vướng phải trong xã hội xô bồ hiện nay nhưng dường như các bạn vẫn chưa cảnh giác với nó. Không chỉ con gái mà con trai cũng khổ với những clip “đen” này. Anh bạn T (Quận 8) là một ví dụ. T quen một người đàn ông đồng tính qua mạng, được hẹn đến nhà để làm chuyện “ấy” ngay tại nhà riêng của ông ta. T không ngần ngại đến nhưng đâu ngờ ông ta đã lắp camera và quay lại những cảnh xxx của cả hai. Sau lần đó ông ta cứ bám lấy T bằng cách gọi điện thoại di động, nhắn tin dồn dập đòi tiếp tục quan hệ, thậm chí dùng cả clip để uy hiếp T khiến anh chàng vô cùng đau đầu.
Clip “mát” - hậu quả khôn lường
Anh chàng T vô cùng hoảng loạn vì không biết làm cách nào để thoát khỏi cái bẫy ấy nên đánh liều dọa là sẽ báo công an. Sau lần đó chẳng thấy ông ta quấy rối nữa nhưng T vẫn cứ hoang mang vì sợ clip ấy sẽ bị tung lên mạng trong những ngày sắp tới. Đến nước này thì anh chàng chỉ còn biết cách tự trách mình ngu vì thiếu cảnh giác, chẳng dám nghĩ đến những chuyện phía trước nữa vì khi ấy chắc T sẽ bỏ xứ đi luôn. Riêng cô nàng Q thì chia sẻ: ”Đừng dại dột và nghĩ rằng quay clip chỉ để mình xem vì với chức năng bluetooth của những chú “dế” thì rất có thể chỉ trong vài phút clip của bạn sẽ được bắn cho hàng trăm người xem đấy. Mình đã một lần vấp ngã nên chắc chắn rằng những teengirl nào có ý định quay clipsex nên dẹp ngay suy nghĩ này thì tốt nhất!”.
Một teen tên A (trường BP) cho biết: ”Mình từng chứng kiến nhiều trường hợp teen khá tự tin khi chính tay quay lại những clip “mát mẻ” thế này nhưng khi chúng vô tình bị lộ ra ngoài thì lúc ấy chỉ biết kêu trời, nhờ đến mọi người để ứng cứu. Chẳng ai có thể hại bạn hay chơi xấu bạn nếu bạn sống lành mạnh. Đừng tự tay đào hố để rồi vấp ngã vào đấy bạn nhé!”.
Clip “mát mẻ” được xem là những món hàng “lạ” và độc khi bạn lưu nó trong điện thoại di động. Chúng sẽ được teen lan truyền và chia sẻ nhau nhanh đến mức chóng mặt qua bluetooth. Vì thế đừng bao giờ dại dột đùa với “dao hai lưỡi” để không phải gánh lấy hậu quả đáng tiếc.
 
Theo Mực tím

Choáng với cuộc chơi của 9x

03/07/2009

Sau một hồi chạy vòng vèo, Trinh và cô bạn gái giục bọn tôi đi thuê nhà nghỉ. Thấy bọn tôi ngần ngại, Trinh lên tiếng: “Bọn anh cứ thuê đi, không có tiền thì bọn em trả, làm gì mà phải suy nghĩ, bọn em không phải cave đâu...”
 
Từ việc dễ như “mời là lên xe”…

Điếu thuốc cháy đỏ trên môi cô gái chừng 15 - 16 tuổi, làm ra vẻ của kẻ từng trải, cô kéo một hơi thật dài ngửa cổ lên trời nhả khói. Tôi quan sát khá kỹ, cô gái có mái tóc được nhuộm đủ màu sắc cùng cách ăn mặc khá lập dị, một lúc khá lâu, cậu bạn đi cùng tôi buông thõng một câu: “Cậu làm gì trông như người mất hồn thế! Chấp gì bọn ấy".

Không cần gợi ý gì thêm, cậu bạn tôi cứ bô bô kể: “Bọn này toàn con nhà gia giáo cả đấy! Bố mẹ đều là những người có chức có quyền nhưng chẳng hiểu sao sinh ra con cái toàn là đứa thích “hóng” cả. Cứ có xe máy và vài chục nghìn đút túi là “ô-kê” liền. Không phải suy nghĩ gì cho mệt óc, cậu chỉ cần đến gần làm quen và rủ đi chơi…”. Tôi tỏ vẻ nghi ngờ. Cậu bạn bảo: “Cậu không tin, tớ sang rủ đi chơi cho cậu xem nhé”. 
 
Chưa đầy 5 phút, cậu bạn đã dẫn cô bé lúc nãy lại phía bàn tôi đang ngồi. Làm như thể đã thân thiết nhau từ lâu lắm, cậu bạn tôi giới thiệu: “Đây là Thục Trinh, học sinh lớp 11, trường PTTH dân lập. Còn đây là V. bạn anh…”. Sau lời  giới thiệu qua loa và cái bắt tay khá thành thạo của cô gái, cậu bạn tôi kéo ghế mời cô bé ngồi xuống và hỏi xem cô gái cần uống nước gì? Như một phản xạ tự nhiên, cô không chút đắn đo: “Hai anh gọi cho em một ly rượu mạnh”.
 
9x đang tự hủy hoại mình. Ảnh minh họa.

Ngồi thêm một lúc nữa, cậu bạn tôi gọi chủ quán đến thanh toán rồi đứng dậy rủ cô bé đi chơi. Rời khỏi quán, chiếc xe máy kẹp ba lao vút vào bóng đêm. Đi được một đoạn, cậu bạn tôi ra hiệu cấu vào vai tôi ra hiệu đi chầm chậm lại. Rồi cậu ta khẽ hỏi cô gái: “Em xem còn chỗ nào chơi vui vui dẫn bọn anh đi với! Bọn anh hết sạch cả chỗ chơi rồi!”. Cô gái khẽ lấy khuỷu tay huých vào người cậu bạn tôi rồi nói: “Các anh cứ đùa, thiếu gì chỗ chơi mà các anh lại hết? Thôi được, em dẫn các anh đến chỗ mấy đứa bạn em, xem chúng nó còn ở đó không? Rủ chúng nó đi cả thể”.

Chạy thêm một đoạn nữa, chiếc xe lượn ngoằn ngoèo vào trong hẻm. Cô bé ra hiệu bảo dừng xe trước một cửa quán. Bước chân vào, cả chục chiếc bàn bi-a đang chật cứng người chơi, mùi khói thuốc nồng nặc. Thục Trinh sà ngay vào chiếc bàn có hai cô bé đang bắn bi-a một cách khá thiện nghệ. “Sao giờ mới tới hả?”, một cô bé vừa chọc bi-a vừa hỏi “Làm gì có xe, “ông bà già” tao dạo này “cấm cung” ghê lắm! Tao trốn mãi mới được, may quá gặp hai anh này”.

Cô bé nói chuyện với Thục Trinh lúc nãy bỗng vất mạnh chiếc gậy xuống bàn rồi khẽ lên tiếng: “Chết  tao rồi! Mai tao phải mời “phụ huynh” đến trường để họp, nếu không tao bị đuổi học mất. Đêm nay tao không thể “buôn” hết đêm với chúng mày được. Hẹn gặp lại hôm khác nhé!”. Vừa nói cô vừa gật đầu chào chúng tôi rồi chạy ra ngoài lấy xe nổ máy.

Đánh bi-a với hai cô gái mất khoảng hơn một giờ đồng hồ. Lúc này đã gần ba giờ sáng. Hai chúng tôi mệt nhoài, rủ hai cô bé đi ăn đêm. Cậu bạn tôi giành lấy cô bạn của Thục Trinh. Cả hai chiếc xe lao vào màn đêm.

Trời đã gần sáng. Dãy phố dài bán hàng ăn đêm ở đầu Cầu Giấy (Hà Nội) khách ra vào tấp nập. Chọn một quán vắng khách, bốn chúng tôi dừng xe. Ăn uống xong, đang định đứng dậy ra về thì bất chợt một chiếc xe chở một đôi nam nữ đỗ xịch ngay cạnh chỗ chúng tôi ngồi. Thục Trinh quay lại hét toáng lên: “Trời ơi Tâm! Mày đi đâu để “ông bà già” mày đi tìm suốt cả tuần”. Cô bé có tên Tâm ra hiệu cho Trinh nói nhỏ rồi rủ Trinh ra một góc khuất để nói chuyện. Thầm thì một lúc, Tâm lại lên xe rồi đi mất.

Thục Trinh quay lại xin tôi một điếu thuốc, châm lửa, nhả khói, rồi nói: “Con Tâm này vừa bị thằng bồ nó lừa, cắm mất chiếc Dylan để đánh đề hết rồi. Bây giờ, nó không có tiền chuộc xe nữa nên không dám về nhà. Con này trông thế mà ngu thật”. Nói rồi, không một chút bận tâm Trinh giục chúng tôi tiếp tục lên đường.

... đến dễ như “đổi chéo bạn tình”

Qua tìm hiểu, tôi được biết nhà Thục Trinh ở phố Hàng Hành (Hà Nội), bố làm chủ một cửa hàng karaoke ôm, ông lại “máu” gái, quan hệ linh tinh, còn mẹ em mặc cảm với đời, ghét bỏ ông chồng bệnh hoạn nên bỏ em giữa cái nơi có tiếng nhạc và ô uế đi đâu chẳng rõ. Em được ông bố tung tiền cho “tự lo”.

Trong cái xu thế này, các “cậu ấm, cô chiêu” bỏ nhà đi hoang đang phát triển thành phường trò. Nguyên nhân cũng là tại sự giáo dục của cha mẹ, xã hội dửng dưng. Thế là Thục Trinh cũng bị cơn lốc thích tìm cảm giác lạ, học đòi, thể hiện cá tính của thế giới tuổi mới lớn. Em lên mạng rồi yêu, cậu bạn ở Hải Phòng, hai đứa rủ nhau bỏ học, dọn nhà ra ở chung. Thục Trinh kể rằng: "Từ lúc gặp rồi yêu đã học cách của các anh chị sống thử như vợ chồng. Trong những ngày lang thang, thời gian chủ yếu là chúng dành cho chat, tìm bạn bè cùng cảnh, rồi tụ tập nhau để vui thú".

Nghe kể, chúng đều ở cái tuổi 13 - 17, cái tuổi đang được học hành, được vui chơi và gia đình chăm bẫm tương lai. Thế nhưng… trong những cuộc chơi không có giới hạn, bọn trẻ chẳng nghĩ gì đến cái gọi là phẩm chất, đạo đức. Điều này đáng ra người lớn phải chăm sóc, giáo dục con em mình nhưng vì lý do bận bịu công việc, cần kiếm cái tiền, buông lỏng quá thái thế là con họ thấy mình bị bỏ rơi. Chưa biết thế nào là chuẩn mực, cứ thế, khám phá sự cám dỗ. Đặc biệt là các em gái như Thục Trinh là thiệt thòi hơn cả.

Chính em đã hồn nhiên kể: Trong những đêm thâu, chúng phân nhau về nhà lo tiền để quyên góp “sống chung” 7, 8 cặp cô cậu đang mặc áo gắn mác có tên trường THCS hay THPT như thế đều lừa tiền bố mẹ để đánh bạc, chơi thuốc lắc, thậm chí là cả ma tuý.

Sau mỗi cuộc chơi, chúng lại “tập kết” ở một phòng của nhà nghỉ, khách sạn quen thuộc nào đó để thuê chung một phòng ngủ với nhau cho có cảm giác “đàn ông, đàn bà”. Thú vui duy nhất mà chúng thường xuyên dính với nhau là quan hệ tình dục như con nghiện xác thịt bệnh hoạn khi còn quá bé. Khi từng đôi một quấn lấy nhau chán chê, không có việc gì làm, chúng lại nghĩ ra trò đánh bạc đổi “người yêu”.

Sau ván bài kẻ thua phải nhường người yêu cho kẻ thắng. “Quân tử nhất ngôn” nói đổi là đổi. Kẻ thua ngồi nhìn kẻ thắng “âu yếm” cô bạn nhí của mình tuy căm thù mà không làm gì được…

Theo như Thục Trinh, đó là một thú vui mà bạn bè trong bang nhóm của cô rất thích và thường xuyên làm. Người lớn nghe, nhiều lúc còn không dám tưởng tượng, vậy mà…

Rất nhiều đứa trẻ có biểu hiện “quan hệ tình dục” trước hôn nhân ở Hà Nội. Ngày thường ở trên phố, hay cổng trường học nào, không ít cảnh các cô cậu học trò cặp nhau rất âu yếm và tự nhiên đến sững cả người. Cũng không ít các ông bố bà mẹ cấm đoán chúng nhưng rồi, càng cấm chúng càng “dính” với nhau mạnh mẽ hơn và để lại hậu quả khó lường hết.

Lời kết

Sau một hồi chạy vòng vèo, Trinh và cô bạn gái giục bọn tôi đi thuê nhà nghỉ. Thấy bọn tôi ngần ngại, Trinh lên tiếng: “Bọn anh cứ thuê đi, không có tiền thì bọn em trả, làm gì mà phải suy nghĩ… Bọn em không phải “cave” đâu!”. Tôi không nói gì, cậu bạn tôi lên tiếng: “Không phải bọn anh suy nghĩ về tiền nong mà ngày mai bọn anh có việc phải đi sớm”. Sau một hồi giải thích bịa ra lý do để cáo từ. Trinh và cô bạn bảo chúng tôi dừng xe để đổi lái.

Tôi và cậu bạn lại ngồi trên chiếc xe để ra về bỗng Thục Trinh cúi sát vào gần người tôi rồi bất chợt hôn tôi một cái khá kêu rồi nói: "Tối mai, nếu tìm em cứ ra quán cũ, em cũng phải về để mai còn đi học”. Tôi ngẩn người chẳng biết vui hay buồn nữa. Tôi lẩn thẩn nghĩ, trong các cuộc chơi này, nếu Trinh và cô bạn gặp phải những người mắc AIDS thì sao? Các ông bố, bà mẹ sẽ nghĩ gì khi những đứa con của mình như thế?
 
Theo Sức khỏe và Tiêu dùng

10 lý do không nên đánh con

Tại sao không nên đánh con: 10 lý do sau đây được đưa ra để khuyên những ông bố bà mẹ nên cân nhắc sử dụng một phương pháp giáo dục khác đòn roi để hạn chế thái độ khó chịu và những hành vi phiền nhiễu của trẻ...
1. Đánh đòn chỉ chấm dứt hành vi xấu trong giây lát.Hành vi không tốt luôn luôn tiếp tục lại vì bọn trẻ không biết làm cách nào để cư xử khác hơn.
2. Đánh đòn dạy trẻ không biết cư xử đúng nhưng cũng không để bị "tóm" khi bố mẹ ở cạnh. Nó sẽ trở thành nhà vô địch về vận động bằng tay.
3. Trẻ con dường như nhớ sự trừng phạt hơn là lý do mà nó bị phạt. Nó sẽ cư xử vì sợ hãi thay vì nó muốn hành động đúng.
4. Roi vọt dạy rằng đánh đòn giúp giải quyết mọi vấn đề. Nhưng không, bọn trẻ cần học cách giải quyết vấn đề một cách dễ chấp nhận và không bạo lực.
5. Việc bị đánh đòn dạy trẻ cư xử thông qua sự "kiểm soát bên ngoài" (hình phạt). Nó không giáo dục trẻ cách tự điều chỉnh bản thân hay "kiểm soát bên trong".
6. Đánh đòn gửi tới một thông điệp hỗn hợp: "Nó tốt cho người lớn để đánh, nhưng không phải như vậy với trẻ".
7. Đánh đòn làm chấm dứt sự phát triển về đạo đức. Nó ngăn trẻ khỏi những hành vi sai trái vì chúng muốn tránh bị đòn (mức độ thấp nhất của sự phát triển đạo đức), chứ không phải vì chúng muốn làm việc gì đó đúng đắn.
8. Đánh đòn làm cản trở sự thấu cảm. Sự thấu cảm chú ý tới nhu cầu và cảm xúc của người khác là nền tảng của sự phát triển đạo đức. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng sự thấu cảm của trẻ con bị giảm đi khi bố mẹ chúng kiểm soát con qua những cơn giận dữ.
9. Đánh đòn đẩy bọn trẻ tới với bạo lực. Sự tiếp thu sẽ thông qua những gì chúng chứng kiến. Đánh đòn là một hành vi hung hăng cho bọn trẻ thấy bố mẹ đang hành động theo cách vượt tầm kiểm soát.
10. Đánh đòn không dạy thêm một cách cư xử mới. Nó không dạy cho trẻ phải cư xử thế nào cho phải mà là cách hét thế nào, đánh ra sao, lôi kéo và điều khiển người khác thông qua sự sợ hãi. Nó cũng thất bại khi dạy bài học về sự thi hành kỷ luật then chốt. Vậy nên tại sao mình cần cư xử như vậy?
Có nhiều cách để giáo dục trẻ một cách hiệu quả mà không phải dùng tới biện pháp trừng phạt thân thể. Điều quan trọng là hậu quả của nó liên quan tới tội ác và rồi tích tụ dần qua mỗi lần con hành xử sai.
Mục đích của tất cả các biện pháp giáo dục là dạy cho trẻ có trách nhiệm với những lựa chọn của mình - đó là một phần giúp trẻ phát triển thành một người lành mạnh, độc lập và lịch sự, khuôn phép.
Theo VTV

Cởi mở “chuyện kín” với con

Một cuộc khảo sát mới đây của CSAGA cho thấy, trẻ thường có xu hướng giấu kín chuyện nhạy cảm, kể cả những chuyện “tày trời” như bị quấy rối, lạm dụng, thậm chí là bị cưỡng ép tình dục.
Trẻ nhận thức sai vì cha mẹ

Trung tâm Khoa học ứng dụng về giới, phụ nữ và vị thành niên (CSAGA) công bố một con số đáng báo động về tình trạng trẻ bị quấy rối, lạm dụng tình dục. Có những em bị quấy rối tình dục từ khi mới chỉ 7 – 9 tuổi. Đáng ngại hơn, các em đã không dám tâm sự với ai, kể cả bố mẹ. Khảo sát hơn 300 em học sinh tại 3 trường THPT tại Hà Giang, Quảng Ninh, TP Hồ Chí Minh, chỉ 10% trong số các em bị lạm dụng là tâm sự với cha mẹ, 20% tâm sự với bạn bè, còn lại 70% im lặng.

Việc con trẻ không tâm sự với bố mẹ khi những chuyện tày trời như vậy xảy ra là rất đáng lo ngại. Lúc đó, các em không những bị ảnh hưởng về mọi mặt như sức khoẻ, tinh thần, học hành... mà còn tạo điều kiện cho kẻ xấu tiếp tục lạm dụng. Việc con trẻ không tâm sự với bố mẹ, không phải là do lỗi của các em mà nguyên nhân là xuất phát từ bố mẹ.

Chuyên gia Bùi Thị Thanh Hoà, Trưởng phòng tư vấn, Trung tâm tư vấn Linh Tâm cho rằng, nguyên nhân khiến cho các em không bộc bạch những chuyện “thầm kín” là bởi quan niệm của chính bố mẹ. Từ trước đến nay, đa số phụ huynh vẫn cho rằng những chuyện liên quan về giới tính là tế nhị. Bản thân các ông bố, bà mẹ không cởi mở với con khiến con trẻ nghĩ: “Chuyện đó là không cởi mở, là giấu kín”... Vì vậy, để con cái có thể cởi mở với mình, điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào quá trình giáo dục, chăm sóc nuôi dưỡng của cha mẹ.

Dạy giới tính từ khi trẻ lên 3

Cũng theo chuyên gia Bùi Thị Thanh Hoà, để con trẻ cởi mở với bố mẹ những “chuyện kín” trên, các bậc phụ huynh cần chú trọng vấn đề giáo dục giới tính ngay từ đầu, chứ không phải “nước đến chân mới nhảy”. Bà Lê Thu Hiền, Giám đốc Trung tâm tư vấn Người bạn tri kỷ 1900585868 cho biết, các bậc cha mẹ, đặc biệt là các bậc cha mẹ trẻ nhận thức rất rõ tầm quan trọng của vấn đề giáo dục giới tính. Tuy nhiên, phần đông cảm thấy “bí từ” khi muốn nói chuyện giới tính với con.
Ngay từ khi trẻ bắt đầu có ý thức về giới tính (thông thường trẻ từ 3 tuổi là đã có ý thức về giới tính), cha mẹ đã phải dạy con về giới tính. Tuy nhiên, trên thực tế rất nhiều ông bố bà mẹ thiếu kỹ năng để tiếp cận vấn đề giới tính trong quá trình giáo dục con cái.
Chuyên gia Bùi Thị Thanh Hoà - Trưởng phòng tư vấn,
Trung tâm tư vấn Linh Tâm
Theo các chuyên gia, có nhiều cách để tiếp cận vấn đề tế nhị này đối với con trẻ. Khi trẻ còn bé, cha mẹ có thể nói cho con biết rằng: Có những thứ trên cơ thể con (có thể gọi tên) rất cần được bảo vệ. Đó là những bộ phận quan trọng của con, của chính con và con là người bảo vệ nó, người ngoài không được sờ vào những bộ phận đó. Hành động sờ mó đó là xấu, con có quyền phản đối. Bằng cách này, trẻ sẽ có được ý thức bảo vệ cơ thể mình.

Trên thực tế, có những người vô tình lạm dụng con trẻ (vì nghĩ rằng trẻ còn bé), nhưng không ít người cố tình lạm dụng. Nếu trẻ nhận thức rõ rằng, đó là chỗ kín, là bất khả xâm phạm, không ai được đụng vào thì khả năng trẻ bị lạm dụng sẽ ít đi. Khi đã nhận rõ về giới tính của mình, nếu ai chạm vào, lập tức trẻ sẽ kêu to lên. Sự việc đó sẽ khiến cho người cố tình lạm dụng trẻ sẽ cảm thấy xấu hổ và không dám lặp lại hành vi của mình.

Khi trẻ lớn hơn, biết nhận thức rõ hơn về sự đúng sai, bố mẹ có thể kể cho con nghe những trường hợp trẻ bị lạm dụng tình dục. Từ câu chuyện của người khác, bố mẹ sẽ cho con biết, chuyện đó có thể xảy ra với bất kỳ ai. Từ đó đặt ra tình huống để con đưa ra cách xử lý. Bố mẹ cũng thể hiện sự quan tâm của mình rằng, bố mẹ luôn ở bên cạnh con, luôn lắng nghe con và là người bảo vệ con tốt nhất. Việc giấu kín sẽ càng khiến cho kẻ xấu có cơ hội để thực hiện hành vi đồi bại của mình.
Lâm Vũ

Tìm hiểu ký hiệu "Rh" trong sổ khám thai

Giai đoạn đầu khám thai, nhiều thai phụ nhận được kết quả xét nghiệm máu là Rh+ (Rh dương tính) trong khi một số ít thai phụ khác có kết quả xét nghiệm máu là Rh- (Rh âm tính). Vậy Ph là ký hiệu gì?
Rh là yếu tố cho biết tình trạng protein có trong tế bào máu, người có yếu tố này được ký hiệu là "Rh+", nếu không có sẽ là "Rh-".
 
Phần lớn dân số có yếu tố Rh+ nhưng có khoảng 15% số người không có yếu tố này. Yếu tố Rh có liên hệ với các nhóm máu là A, AB, B và O; chẳng hạn, người mang nhóm máu B và có yếu tố Rh thì sẽ là B+. Nếu trên tờ giấy kết luận xét nghiệm có ghi O- thì người mẹ này mang nhóm máu O và không có yếu tố Rh trong máu.
 
 
Mối liên quan giữa yếu tố Rh với sức khỏe mẹ và bé

Nếu máu của người mẹ mang yếu tố Rh- trong khi máu của bé mang yếu tố Rh+ thì là không tương hợp. Sự không tương hợp này chỉ xảy ra khi mẹ mang yếu tố Rh- trong khi bé mang yếu tố Rh+. Các trường hợp còn lại: mẹ (Rh+), con (Rh-); mẹ (Rh-), con (Rh-); mẹ (Rh+), con (Rh+) đều không đáng lo ngại.
Trong quá trình chuyển dạ, nếu một chút máu có yếu tố Rh+ của bé lẫn vào trong cơ thể mẹ thì cơ thể mẹ bắt đầu sản xuất ra kháng thể chống lại yếu tố Rh+ được chuyển vào từ cơ thể của bé.
Kháng thể này sẽ được giữ lại trong cơ thể mẹ và ảnh hưởng đến lần mang thai sau. Ở lần mang thai kế tiếp, dinh dưỡng, máu và cả chất kháng thể chống lại yếu tố Rh+ của mẹ sẽ được chuyển tới bé qua nhau thai. Nếu thai nhi mang yếu tố Rh+, kháng thể trong máu mẹ đã được chuyển vào bào thai sẽ tiêu diệt yếu tố Rh+. Khi các yếu tố Rh+ bị tấn công, bé sẽ có nguy cơ thiếu máu, vàng da, tổn thương não, dị tật tim hoặc bé sẽ chết ngay khi mới chào đời… Ngoài ra, đây cũng là nguyên nhân gây sảy thai liên tiếp ở người mẹ.
Nhóm thai phụ có yếu tố Rh+ là hoàn toàn bình thường, không gây ảnh hưởng gì đến sức khỏe của mẹ và bé. Nhóm thai phụ có yếu tố Rh- cần được sự theo dõi thường xuyên của bác sĩ.
 
Theo 4morekid/Mẹ và bé

Lưu ý khi cho trẻ ăn thạch

“Trong số các dị vật đường thở thường gặp thì thạch là loại dị vật gây tổn thương nặng nề nhất cho trẻ.
Tuy chưa có số liệu thống kê cụ thể về số trẻ mắc và tình trạng bệnh nhưng phần lớn trẻ hóc thạch đều có hậu quả là phải sống thực vật hoặc tử vong”, BS Hoàng Đình Ngọc, Phó Giám đốc Viện Tai mũi họng TƯ khẳng định.
Món thạch dễ ăn nhưng cũng rất dễ hóc đối với trẻ em
Theo BS Ngọc, mới đây các BS của Viện Tai mũi họng TƯ phải đành “bó tay” trước ca cấp cứu cháu bé 3 tuổi do hóc thạch từ Bắc Giang chuyển đến. Khi nhập viện, bé gái này đã ở trong tình trạng khó thở, không tỉnh táo. Gia đình cho biết, cháu đang ngồi ăn thạch một mình bỗng nhiên bị nghẹn, rồi ho khó thở, tím tái mặt mày. Tại BV Đa khoa Bắc Giang, các BS không phát hiện thạch trong đường hô hấp nhưng cháu bé vẫn được đặt nội khí quản và chuyển đến Viện Tai mũi họng TƯ. “Khi đặt nội khí quản tại BV Đa khoa Bắc Giang, vô tình miếng thạch đã được đẩy xuống đường tiêu hóa, đường thở không còn bị dị vật che lấp. Tuy nhiên, thời gian từ lúc phát hiện đến lúc được đặt nội khí quản quá lâu nên cháu bé đã bị thiếu ôxy. Khi chuyển đến Viện Tai mũi họng TƯ, bé dần rơi vào tình trạng sống đời sống thực vật và chúng tôi chẳng thể làm gì hơn”- BS Ngọc tâm sự.
Cũng vì hóc thạch do người lớn sơ ý để trẻ tự ăn, nên trong tháng 4/2009, bé P.V. H (2 tuổi, ở Long Biên, Hà Nội) đã phải chịu cái chết oan uổng. Khi người giữ trẻ phát hiện ra bé H. bị hóc thạch thì cháu đã ở trong tình trạng khó thở, người tím tái. Dù được gia đình nhanh chóng đưa tới bệnh viện gần nhà để cấp cứu nhưng bé H. không qua khỏi. Trước đó không lâu, bé trai mới 8 tháng tuổi, con chị H.T.H. (xã Cam An, huyện Cam Lộ, Quảng Trị) cũng bị tử vong do hóc thạch dừa. Khi thấy cháu có biểu hiện ho sặc sụa, tím tái, gia đình vội vã đưa cháu tới tới Bệnh viện Đa khoa Quảng Trị cấp cứu nhưng do thiếu ôxy nên cháu đã tử vong ngay trên đường đi.
 
Dị vật khó gắp
BS Ngọc giải thích, thông thường khi thức ăn chạm vào gốc lưỡi thì đường thở đóng lại, thức ăn sẽ qua thực quản xuống dạ dày. Tuy nhiên nếu thức ăn xuống quá nhanh khi đường thở vẫn mở thì sẽ trôi xuống và làm tắc đường thở. Ở trẻ em, phản xạ đóng mở đường thở và đường tiêu hóa chưa được tốt như người lớn, việc hóc dị vật đường thở hay xảy ra và dễ khiến trẻ tử vong trong vòng vài phút giống như bị “chết đuối trên cạn”.
Nếu dị vật là hình có góc cạnh, bệnh nhân có nhiều cơ hội cứu chữa hơn vì ôxy vẫn có thể “lọt” qua các khe hở. Nhưng nếu là những hình tròn nhẵn sẽ “bít” chặt đường thở, chỉ sau mấy phút thôi, bệnh nhân sẽ tử vong vì không được cung cấp ôxy. Thạch tuy không phải là hình tròn nhưng vốn mềm nên khi trôi xuống đường thở, rất dễ “thay đổi hình dáng” và ôm khít lấy đường thở. Do đó có thể khiến bệnh nhân tử vong ngay lập tức. “Những ca hóc thạch khả năng cứu sống là cực kỳ khó, trẻ có thể tử vong ngay trên đường di chuyển từ nhà đến bệnh viện. Hơn nữa, việc gắp dị vật là thạch rất khó, các mảnh thạch dễ vụn nát rơi xuống đường thở sâu hơn. Chính vì vậy, đối với trẻ nhỏ dưới 5 tuổi không nên cho ăn thạch”, BS Ngọc khuyến cáo.
Xử trí khi trẻ hóc thạch
Trường hợp trẻ bị hóc thạch nói riêng và hóc dị vật đường thở nói chung, tuyệt đối không dùng tay móc họng trẻ, tránh nguy cơ làm dị vật vào sâu hơn, hay có thể làm trầy xước vùng họng, gây phù nề khiến trẻ khó thở hơn. Khi thấy trẻ tím tái, có thể áp dụng nhiệm pháp đặc biệt: Đối với trẻ nhỏ, đặt trẻ lên đùi, đầu để thấp và quay nghiêng, sau đó vỗ vào lưng để thạch bật ra. Đối với trẻ lớn, đặt 2 tay dưới xương ức và tiến hành ấn. Tuy nhiên cả 2 biện pháp này đều đỏi hỏi người sơ cứu phải có kinh nghiệm. Nếu không sẽ khiến bệnh nhân bị khó thở và rơi vào tình trạng nguy hiểm hơn. Tốt nhất là nên đưa trẻ đến bệnh viện, trong lúc đó cần báo ngay tới BV để kịp thời chuẩn bị trước các trang thiết bị y tế cần thiết cho trẻ.
Nguyên tắc phòng tránh
Không để trẻ ngậm bất cứ đồ vật nào (đồ chơi, thức ăn, các loại hạt…). Không cười đùa khi ăn uống. Nên cho trẻ ăn trong tư thế ngồi. Điều trị triệt để viêm nhiễm vùng mũi họng. Đồ dùng cho trẻ không nên tính đến khả năng tháo rời, vì sẽ làm tăng nguy cơ tai nạn khi sử dụng. 
 
Theo Tin tuc/Afamily

Quảng cáo trên trang Vợ chồng trẻ

1. Báo giá quảng cáo trên website http://www.vochongtre.com/

STT
Vị trí

Giá theo tháng (VNĐ/1 tháng)
Kích thước Giảm 10-15 % khi đăng kí từ 6 tháng trở lên
1 Header Banner
500x70 2.000.000 (ở tất cả các trang và home)
2 Center Banner
600x70 1.500.000 (xuất hiện ở cuối mỗi bài viết)
3 Medium Rectangle
300x250 1.500.000 (ở cột phải tất cả các trang và home)
4 Medium Rectangle 300x100 800.000 (ở tất cả các trang và home)
5 Bottom Banner
600x70 1.000.000 (ở tất cả các trang và home)
6 Video
300x250 1.500.000 (ở trang home, file flv)
7
Text Link (vị trí) 2 dòng 150.000 (ở tất cả các trang và home)


2. Hình thức quảng cáo dạng viết bài cho Doanh nghiệp

Các Doanh nghiệp có nhu cầu viết bài giới thiệu thuốc hay, hay các sản phẩm khác. Vochongtre.com sẽ post nội dung theo ý doanh nghiệp hay viết bài dạng đặt hàng của doanh nghiệp. Nội dung sẽ được giới thiệu liên tục trong 7 ngày ở trang home và bài viết, sau đó tồn tại vĩnh viễn trong chuyên mục với phí 500.000 đồng/tuần.

3. Liên hệ quảng cáo:

Mr. Cường
Di Động: 0944.462.569
Email: suckhoegd@gmail.com
Địa chỉ Website: http://www.vochongtre.com

Liên lạc với Blog Vợ chồng trẻ


Chào mừng các bạn đến thăm www.vochongtre.com . Bạn cần liên lạc để quảng cáo sản phẩm, viết PR cho sản phẩm trên website, hay nội dung khác. Mọi thông tin xin liên hệ về địa chỉ email hay số điện thoại di động sau đây. Hoặc comment tin nhắn tại trang này.

Thông tin liên hệ: Mr. Cường. Email: suckhoegd@gmail.com . Số điện thoại: 0944.462.569.

Bạn có nhu cầu xem bảng giá quảng cáo thì click vào link này: http://www.vochongtre.com/2009/07/quang-cao-tren-trang-yeu-con.html

Bạn cần comment thì để lại tin nhắn dưới đây:

Liên kết với các blog yêu con


Do nhu cầu liên kết, cùng nhau phát triển cộng đồng cha mẹ người việt chia sẻ kinh nghiệm nuôi con. Mời bạn comment tại đây chia sẻ Link, Logo. Chúng ta sẽ phát triển cộng đồng cha mẹ sử dụng kiến thức muôi con trên mạng.

Điều kiện liên kết: Các blog của ông bố hay bà mẹ có nội dung về nhật ký đứa con thân yêu của mình, các trang web chuyên về chăm sóc bé.

www.blog.yeucon.org hiện cho phép liên kết theo 2 hình thức, 1 là liên kết link, 2 là liên kết theo logo. Nếu bạn nào muốn liên kết theo hình thức nào thì cứ comment bên dưới. Sau đó bạn add link hay logo của blog.yeucon.org . Ban quan trị sẽ ghé thăm blog bạn, khi thấy có add, Admin sẽ add link hay logo của bạn vào trang blog.yeucon.org . Thứ tự ưu tiên theo thứ tự comment.

Logo của bạn sẽ trình bày ở trang này. Còn liên kết sẽ đưa ra ngoài trang chủ.


Logo www.blog.yeucon.org
(120x60px)

logo Yeucon.org - 120x60px



Link
Blog Yêu Con




Ban quản trị web.

Giới thiệu nhật ký nuôi con của mẹ Teppi

01/07/2009

 
Mẹ Teppi theo như giới thiệu tại blog yahoo 360, địa chỉ http://360.yahoo.com/profile-JCCtF0whc6c1qiNtysCq9bxVa.g-?cq=1 . Chị sống tại TPHCM, Vietnam. Câu nói của chị: Sống hết mình mỗi ngày, để không phải hối tiếc cho những ngày đã qua!  Cuộc sống là một chuỗi dài nhưng bất ngờ, dù buồn hay vui, ta vẫn tự tin đón nhận!
Với 200 bài viết về nuôi con trước khi yahoo 360 đóng cửa, đáng để ta học hỏi suy ngẩm về chuyện nuôi con khôn lớn. Yeucon.org mạn phép đăng tải lại bài của mẹ Teppi, để chia sẻ với bạn đọc khắp nơi. Click link dưới đây đề vào nhật ký của Mẹ Teppi
 
http://www.blog.yeucon.org/search/label/Nhatkynuoicon_Meteppi

Khi lấy chàng-Nhật ký cô dâu trẻ (2)




Tập 6: Mẹ chồng

Ai sinh ra con trai cũng có lúc được làm mẹ chồng. Chỉ trừ phi con trai người ta ...ế. Còn các trường hợp đau buồn hơn thì không buồn nói đến làm gì. Hai cái chữ mẹ chồng khiến cô gái nào cũng ớn lạnh. Vừa sợ vừa bao hàm nhiều thử thách. Biết đâu....lại được mẹ chồng cưng thì sao?

Ngày mình còn học cấp 3, mẹ từng bảo: "Đấy, tôi có anh cả chưa người yêu đấy, cô có lấy thì yêu nó đi. Tôi đi xem bói rồi, năm 40 tuổi, nó sẽ làm tổng giám đốc". Nghe mà vừa sợ vừa tham. Sợ vì mẹ cứ tôi tôi cô cô, tham vì thể nào đời mình cũng giàu, vợ tổng giám đốc cơ mà. Hì...hì...ước mơ cuộc sống sau này của mình chỉ giản dị thôi, sao cho cuộc sống này được hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi đi siêu thị không bao giờ phải nhìn giá tiền là được rồi.

Ngày mình học đại học, dù con bạn đã sang Nhật du học nhưng một năm mình cũng cố gắng thu xếp 1 lần mua hoa quả đến chơi. Lần nào mẹ cũng lấy sữa chua cho ăn. Ngu thế, dạo đó mình lại không biết ăn sữa chua, nên mắt trước mắt sau là dúi vào gầm gường. Không biết khi mình ra về, mẹ có khốn khổ đi tìm cái cốc không nhỉ?

Năm thứ 2 làm sinh viên, con bạn về nước thăm nhà, mình đội mưa đến chơi. Ngồi đến 10h chưa về vì lâu ngày không gặp, hai con bé lắm chuyện để tám. Mẹ nói: "Thôi, cô không về mà dọn hàng cho mẹ cô à?". Khổ quá, trời mưa nhà mình có bán hàng đâu. Nhưng mẹ nói thế, mình tự ái, mình về. Suốt con đường mưa, mình tự nhủ: "sẽ không bao giờ thèm đến cái nhà này nữa !!!"

Năm cuối làm sinh viên, khi con trai mẹ bắt đầu cưa mình. Mẹ trách chàng không đưa người yêu về nhà. Mẹ không biết đó là mình. Nên mẹ hào hứng muốn xem mặt con bé nào mắc mưu con trai mẹ đây. Mẹ và các gì chiều nào cũng ngồi đầu làng buôn chuyện, và đoán già đoán non xem con bé này là con bé nào. Nếu có vinh dự được có con trai, chắc sau này mình cũng thế.
Chàng lại le te kể lại y nguyên cho mình. Mình chỉ cười mà không tới. Mình vẫn tự ái lời mẹ nói khi xưa. Và bản thân mình vẫn cảm thấy sợ mẹ.

Ra trường, đi làm được 1 năm, mình và chàng rủ nhau cưới. Ngu thật, biết thế ở vậy thì giờ có phải vẫn còn eo ót không. Ngày xưa, đám con gái chơi thân với nhau ở khu tập thể chẳng rủ nhau ở vậy cho giai nó thèm thì gì. Vậy mà lại đồng ý cưới. Thật ra bội ước lời thề với đám bạn gái vì còn bồng bột, suốt ngày bị bố đẻ mắng mỏ là đồ lười, đồ ngu nên mình tức, muốn đi lấy chồng cho giải thoát thôi. Chứ lúc đó vẫn thích đi tụ tập hơn là đi chơi với chàng. Ấy vậy mà dự định cuối năm cưới.

Một buổi trưa tháng 6, đang chui vào kho linh kiện IC để ngủ, chàng gọi điện: "em ơi, bà nội anh mất". Sững sờ, và chia sẻ. Mong chàng đừng buồn, cố gắng việc gia đình giải quyết ổn thỏa. Nhưng chàng lại cười: "Úi giời, chuyện bình thường ấy mà. Bà già thì phải chết thôi, cũng gần trăm tuổi rồi. Anh có phải nhà bác cả đâu, em không phải lo". Vậy mà mình lại lo. Nhà chàng có việc, sao lại không lo. Đúng là con dở hơi. Còn chàng, đúng là vô tâm số 1. Ngày đưa ma, mình tới viếng. Lâu lắm rồi, mình mới lại tới nhà chàng. Vì chàng, mình tự vượt qua tự ái. Mặc quần áo tối mầu và lặng lẽ đi sau chàng.

Đoàn xe đến Văn Điển city, mình tới chào bố mẹ chàng, lúc ở nhà bố mẹ bận nên mình không dám làm phiền. Mẹ đón mình bằng một nụ cười: "À, con đến từ bao giờ thế. Uống nước này!" Mình sững sờ vì sự nồng hậu của mẹ trước bao người. Hình như, mình có cảm giác, mẹ biết chuyện mình với chàng. Mình bối rối, lí nhí trước mẹ: "cháu xin lỗi, cháu đến muộn". Mẹ còn chưa kịp nói gì thì tiếng các bà bác đã cắt ngang câu chuyện. Đến giờ hạ huyệt rồi, mẹ phải ra khóc cho đủ lệ bộ. Công nhận, mẹ khóc to thật. Nhưng sau này, trên đường về, các bà bình luận, mẹ vẫn chưa khóc khéo bằng các bà.

Cuối năm ấy, cả hai đứa hí hửng đi xem ngày. Rồi chàng cũng hí hửng về khoe với mẹ. Chàng hứa sẽ gọi điện báo lại ngay.

Tiếng chuông reo, chàng hẹn gặp ở quán cafe, mình hồi hộp rồi lo lắng. Trời ơi, mình sắp sang trang đời mình đây.

- Em à, có chuyện này............... quan trọng.......... anh ........anh......muốn nói

Chàng ấp úng mãi không lên lời mà mình tụt cảm hứng. Linh cảm phụ nữ mách cho mình rằng có chuyện rồi. Nhưng mình mạnh mẽ. Mình là cơn bão cơ mà. Mình sẵn sàng nghe.

- Em à, ...chúng mình...chúng mình....không........ cưới nhau .....năm nay được.

Mắt mình mở tròn to, sững sờ và cần một câu trả lời nhanh gọn. VÌ SAO?

- Mẹ nói.....mẹ nói.......

Chàng vẫn ấp úng, chàng khó nói. Chàng vẫn thế, dát gan y như dạo đèo mình bị công an bắt được vì đi ngược chiều ở đường Hàng Bài vậy. Nhưng lần này chàng không run bắn lên làm rơi điện thoại, lần này mình cũng không đứng ra cưa chú công an để xin cho chàng, lần này...tự chàng phải nói.

- Mẹ nói mẹ đi xem bói, người ta bảo bà nội ghê gớm. Chết là sẽ rủ đi theo mình 3 người. Mà họ nhà anh từ dạo đó chết thêm 2 cụ rồi. Giờ cưới em về, nhà đen, dễ chết thêm người nữa. Nên mẹ bảo để năm sau. Chờ ai đó chết nốt cho đủ 3 người. Thì yên tâm cưới.

..............

.............

.............

..............

.............

Khoảng không im lặng, cốc sinh tố mãng cầu của mình cũng im lặng, tách caffee của chàng im lặng, chàng cúi mặt im lặng, và những giọt nước mắt của mình cũng im lặng.

Mình còn biết nói gì nữa.

Mình cảm thấy đau. Nơi mình đặt tình yêu ngự trị hình như bị vỡ.

Mình cảm thấy rũ rượi, cảm thấy mất mát, cảm thấy chơi vơi, cảm thấy bị phản bội, cảm thấy trống rỗng.

Giá mà có lý do khác cho chuyện cưới lúc này thì có lẽ mình đã không có cảm giác như bây giờ. Trời ơi, một lý do mà chính mình cũng không tưởng tượng được.

Mình cảm thấy chàng thật vô tích sự.

Mình cảm thấy căm thù chàng

Mình còn biết nói gì đây nữa !!!

Cơn bão ư? giờ chỉ là cơn gió lang thang.

..................

.................

Khoảng không vẫn im lặng

..................

..................

Chàng chăm chú nhìn mình Còn mình, cúi mặt uống ừng ực cốc sinh tố. Hai tay đỡ cốc run lên. Mắt không nhìn rõ chàng vì ướt. Mình cố bít miệng để khóc không thành lời. Uống hết cốc của mình rồi, mình lấy nốt tách caffee còn chưa kịp cho đường của chàng, làm phát ực hết.

- Anh cho em về.

Mình cố nén cái nghẹn ứ ở cổ như có cục gạch trong yết hầu để nói cho tròn vành.

Chàng lại van xin, và mình nhất quyết muốn lẩn trốn. Mình thấy mình có lỗi với bản thân mình. Mình muốn về ngay với mẹ đẻ để khóc. Mình càng sợ mẹ chàng hơn.

Suốt con đường, hai đứa không nói câu gì vì mình bận khóc. Mình khóc không phải vì lễ cưới vớ vẩn kia, mình khóc vì ức. Mình có phải là đồ bỏ đi đâu mà bị đối xử như con hủi vậy. Rồi còn chàng nữa, điều vô lý đến như vậy mà chàng lại nghe lời mẹ ư? Mình khóc vì tất cả những thứ đó. Xuống xe, mình nhìn chàng như lần cuối. Mình đã thề với chàng, không bao giờ mình thèm gặp chàng nữa. Vì sớm muộn gì, lấy chàng, cũng có ngày mình bị mẹ chàng lót lá chuối tống ra khỏi nhà với một tội vớ vẩn nào đó. Còn chàng, chắc có lẽ sẽ chỉ biết đứng nhìn mà thôi.

2 tháng sau....

Mẹ đem kể với cả làng là chúng nó bỏ nhau rồi. Lạ thật, không hiểu mẹ lấy thông tin đó ở đâu ra thế không biết. Cả làng tin, chỉ có chàng là không tin. Chàng lặng lẽ đổi chiến thuật. Giờ, chàng cưa bố mẹ đẻ mình. Khơi dậy tình thương của bố mẹ mình bằng cái vẻ thật thà tội nghiệp. Còn bố mẹ đẻ mình, mắc mưu, quay ra mắng mình tàn tệ.

1 năm sau....

Mình lại ngồi sau cái xe mà mình đã thề.

Ngày sang dạm ngõ, mẹ và bố, dì út sang nhà mình. Suốt buổi nói chuyện, mẹ tự hào quảng cáo con trai mẹ đẹp trai nhất làng, tài giỏi nhất làng, ngoan nhất làng. Mẹ quay ra bảo mình đanh đá, ghê gớm hơn con bé bạn, tức là con gái mẹ. Giữa bài phát biểu của mẹ, cả họ nhà mình nhìn nhau ngơ ngác: "Ơ, thế họ chê con Hiền như vậy thì sang đây làm gì?" Buồn cười. Thế mà lễ dạm ngõ cũng qua êm ả.

Rồi lễ ăn hỏi cũng tới. Giữa cái thời buổi toàn người và xe này, mẹ hãnh diện dẫn đoàn 7 cái xích lô lọng vàng sang nhà mình đặt viên gạch xí chỗ. Mẹ cẩn thận mặc cái áo dài nhung đỏ, trang điểm tí chút và làm tóc xoăn vỏ bào. Công nhận, mẹ đẹp thật. Giờ mình đã hiểu vì sao mẹ khen con trai mẹ đẹp trai.

Rồi thì ngày cưới nữa, khi một ngày ồn ào cuối cùng cũng qua. Mình mệt mỏi bước vào nhà tắm. Lần đầu tiên trong đời mình cảm thấy mình có lỗi với mẹ. Dù mẹ có nói gì đi nữa, nhưng thật tâm mẹ đâu có ghét bỏ gì mình đâu. Đôi khăn mặt mới với đôi bàn chải đánh răng trong phòng tắm mẹ cẩn thận xếp ngay ngắn. Bộ ga gối mẹ đích thân đi mua cho vợ chồng mình. Mẹ làm mình thay đổi cách nghĩ. Mẹ ơi, con sẽ cố gắng bớt lười để làm con dâu ngoan của mẹ. Sáng mai, con sẽ giậy sớm...

Nửa năm sau, chàng mới kể lại: mẹ quý mình là vì sau lễ ăn hỏi, tự dưng mẹ cứ chơi lô là thắng. Trong 1 tuần từ lúc ăn hỏi đến lúc cưới, mẹ thu về được mấy chục triệu. Có bà nói, con dâu nó hợp đất nhà bà đấy. Thế là mọi việc êm xuôi

Tập 7: Cái tết đầu tiên của mèo con.

Đó là tên của một câu chuyện được học từ thời còn nhỏ. Cũng chẳng nhớ của lớp mấy nữa. Nhưng cái cảm giác thương con mèo con lần đầu tiên tới căn bếp lạ dưới sự soi mói của bác nồi đồng, chị chổi xuể... vẫn còn y nguyên. Và giờ, với cái tết này, không hiểu sao mình lại nhớ đến câu chuyện ấy.


...Gói bánh chưng...

Năm nay, thấy mẹ bảo: "gói bánh chưng" làm mình lo lắng. Tính mình vốn chậm chạp, rồi lại cẩu thả nữa, nên rất không yên tâm nếu cọ lá, hay làm bất cứ cái gì quan trọng.

Nhớ hồi còn học cấp 3, con bạn thân yêu anh khóa trên, dở hơi lại xung phong đến nhà anh ấy nhận phần cọ lá. Mình thương bạn, lại nể vì lời rủ rê, nên cũng đi. Thế là từ sáng sớm đến trưa muộn, hai con bé chưa cọ được mấy trăm lá thì đã hát hết các bài đã thuộc, chưa thuộc hay chỉ ư ử âm điệu rồi. Đành lòng vừa làm vừa mắng nhau là đồ ngu thôi. Giờ nghĩ đến gói bánh mà sợ.

Năm nay công ty cũng bận, nhiều hợp đồng nên công việc thiết kế cũng thường xuyên phải về sau 8h tối. Sếp hí hửng lắm, giáp tết mà mình vẫn ở lại làm cho xong việc. Có lần sếp bắt tay an ủi: "cố gắng em nhé, tết này sẽ thưởng em to nhất !!!" . Sếp đâu biết rằng, mình cũng vui lắm khi có việc mà làm đến giờ này. Mình trốn mấy cái bánh chưng thôi !!!


...Đi sắm tết...

Khác hẳn những ngày xưa tết tết, năm nay mình ky cóp để nhỡ đâu đi sắm tết với mẹ chồng. Nhưng mẹ đuổi, mẹ bảo thà đi với mấy bà già còn hơn đi với mình. Mẹ bảo đi với mình rách việc lắm. Đành lòng ngậm ngùi biếu mẹ tiền sắm tết, còn thui thủi chờ tối chồng về thì mách chồng thôi.

.................
- Thì em kệ mẹ, em cứ phải đi cùng làm gì. Mẹ thích thế.

- Nhưng mà em muốn thân thiết hơn

- Em chỉ lắm chuyện, nhà anh thế đấy. Không phải đi đâu. Kệ mẹ làm gì thì làm.

Chàng quay mặt vào cái game mobile chết tiệt làm mình buồn thối ruột. Chàng sống thoáng quá thì phải. Thoáng đến nỗi những cố gắng vun đắp tình đồng đội đồng chí của mình với gia đình nhà chàng thổi bên tai phải sẽ chạy ào luôn ra tai trái thì phải. Chàng không giúp mình như gián điệp giúp quân đội ta, như hoa tiêu chỉ lối, chàng cho rằng mình lắm chuyện. Mình chỉ có chàng là đồng minh thôi mà. Sao chàng lại thế chứ.

- Này, em bảo

Mình làm vẻ thân thiết sán tới bên chàng với bộ mặt nghiêm túc.

- Gì?

Chàng nhíu mày vì trả lời các câu hỏi của mình chàng sẽ không liền mạch chơi game được.

- Anh nên bỏ em đi.

- Sao lại thế

Mắt chàng vẫn dán vào điện thoại, mồm vẫn nói và toàn thân vẫn không thay đổi.

- Em lấy giấy bút cho anh nhé

- Có gì thì em nói đi, cứ vòng vèo. Anh ghét nhất tính vòng vèo của em đấy.

Chàng gắt lên nhưng vẫn ở mức độ kiềm chế được. Còn mình, sự kiên nhẫn của mình cũng trào lên gần đến cổ rồi. Mình đang cố dìm nó xuống đây. Chàng ghét tính đó ư? Mình không nhớ rõ, nhưng chắc thời yêu nhau chàng sẽ không nói thế. Vì tất nhiên, nếu nói thế thì giờ ngồi bên mình là anh khác chứ không phải là chàng.

- Em thấy chỉ có 3 thứ anh nên lấy làm vợ chứ không phải là em: tivi kênh HBO, máy tính với internet, và cái điện thoại với game nữa đấy.

Chàng im lặng. Mắt vẫn nhìn điện thoại, tay vẫn bấm bấm. Cái điện thoại vẫn bíp bíp như để trêu tức mình.

.......

...........

5 phút sau...

- Hả, em vừa nói cái gì cơ, nói lại anh nghe nào?
...............

Mình xông vào, giằng lấy điện thoại trên tay chàng, kéo cái cạp quần chàng, và....vứt cái điện thoại vào trong đó. Cho cái điện thoại chết vì sặc.


...Tết đến rồi...

Mình là con một. Ngày xưa bố mẹ ham vui nên không nhớ ra là phải đẻ thêm thì phải. Vì vậy mà đi lấy chồng rồi, thương bố mẹ ở nhà đơn độc lắm. Tết đến, lại càng thương bố mẹ nhiều hơn.

Ngày trước, tết đến hai mẹ con còn tíu tít đi mua đồ ăn tết. Ngày tất niên còn bày trò món nọ món kia. Mấy ngày tết bạn bè mình còn đến ăn uống tán phét với bố. Giờ thì có còn ai nữa đâu.

Từ cách đó mấy hôm, mình đã xin phép mẹ chồng cho phép hôm tất niên được ăn một bữa ở nhà ngoại, và một bữa sẽ ăn ở nhà nội. Mẹ chồng đồng ý, mình tưng bừng chờ đón cái tết. Mẹ mình cũng thế, tưng bừng chuẩn bị làm cơm để con gái về.

....

Đêm giao thừa, giữa cái rét của bà già mùa đông vô duyên, đứng bên chàng, bên cả Hồ Tây nữa, pháo hoa nổ đì đẹt mà đẹp mê hồn, mình vẫn được chàng mừng tuổi. Lần này là 100.000đ. Mình cười: "Tiền mất giá quá anh nhỉ, mới có lúc nào chỉ cần mừng 2000đ phải không anh". Chàng cười, xoa đầu mình, vòng tay ôm lấy vợ, và thì thầm: "chúc mừng năm mới, bà xã !!!"

Mình đã khóc vì hạnh phúc. Ước gì thời gian đừng trôi.


...Sáng mùng 1...

Mới 8h sáng, mình còn chưa muốn chui ra khỏi chăn vì tối qua đi đón giao thừa, qua Quốc Tử Giám xin chữ và về Hà Đông đi lễ Bia Bà đến 3h sáng. Năm nào cũng thế, mình quen đón giao thừa như vậy rồi. Thế nhưng có lệnh triệu tập, chàng hốt hoảng gọi mình dậy chỉnh chu nhanh chóng vì bố tổ chức buổi họp thì phải. Mình mắt nhắm mắt mở làm theo yêu cầu. Lạ nhỉ, có việc gì vào sáng mùng 1 đâu.

Xuống đến tầng 1, mình là đứa xuống muộn nhất. Nhưng không khí âm u cũng đủ để mình hiểu có điều gì không hay đang xảy ra rồi. Cả nhà im bặt. Chỉ có chàng là cúi gằm. Thôi chết, lại chuyện gì nữa đây. Lặng yên trước bài nói đang dở dang và đang cao trào của bố, mình mới hiểu ra rằng, việc mình về nhà đẻ ăn tất niên là đi ngược lại truyền thống gia đình nhà chàng. Bố không cho phép 2 bữa tất niên không có đủ các thành viên. Và mình đã gián tiếp giết chàng.

....

Sau cơn bão ấy, chàng đã bị đánh gục. Về phòng, nằm cuộn tròn không ăn gì, không đi đâu cho đến ngày hôm sau. Khổ thân, cái ao bèo của mình ngoài biết ghen còn biết dỗi nữa. Mình cũng sợ. Cũng chỉ vô hồn ngồi góc nhà ăn hết cái này đến cái khác. Thương chàng mình không dám nói, chứ thực lòng mình cũng buồn. Không lẽ bố mẹ đẻ mình ngày tất niên thui thủi 2 thân già hay sao? Không lẽ không có quyền ăn cơm với con gái hay sao?

Kết thúc câu chuyện của mèo con, chú mèo đã thắng. Nó không còn sợ hãi nữa, nó có thể vượt qua hoàn cảnh để trưởng thành. Còn mình, nỗi thất vọng và sợ hãi bắt đầu bao trùm nhiều hơn, cái mốc để có thể trưởng thành ngày một xa hơn. Và hình như, những ngày
tới mới là bắt đầu.

Tập 8 :Đám cưới thằng bạn thân

- Ngày kia tao cưới nhé !
- Ơ, mày nói thật hay đùa thế ?
- Tao nói thật, tao cưới cái con bé hôm tao dẫn sang nhà mày ấy
- Thật hay đùa đấy, sao giờ mới báo tao?
- Thật mà, 11h trưa mai nhá, tại nhà văn hoá trung tâm huyện Thanh Trì
- Thật đấy à?
- Thật, thế nhé. Nhớ mang cả thẳng con trai cả đi, đường xa để nó đèo đỡ vất vả.
…………..
Cú điện thoại cúp rồi mà mình vẫn không hiểu là thật hay đùa. Bạn thân đấy, nó cưới ư ?

Ngày đi ôn thi đại học, trong cái lớp cấp tốc sát kỳ thi, chỉ có mình là con gái. Trong lớp, mình được bầu là lớp trưởng. Cũng đúng thôi, Viện Đại Học Mở khoa Công Nghệ Thông Tin lấy đâu ra phụ nữ, nhất là cách đây hơn 8 năm. Vì vậy có nhiều anh chàng hay trêu lắm. Buồn cười, dạo đó mình ghét tất cả.
Buổi ôn thi nào cũng thế, 9h tối mới tan. Từ Hà Đông đạp xe về Bưởi, lúc nào mình cũng thấy có thằng cha đạp xe đi theo mình. Mình rẽ Ngã Tư Sở nó cũng rẽ, mình đi tắt Quan Nhân nó cũng đi, mình hướng về Cầu Giấy nó cũng hướng. Vậy là lần nào mình cũng co giò lên đạp thật nhanh. Về đến nhà hôm nào cũng đứt cả hơi.
Một tối, đói quá, ra chơi mình đi lượn lờ bách hoá Thanh Xuân, và xà vào quán cháo vịt. Vừa ngồi xuống lau cái thìa, thằng cha đáng ghét ấy đã xuất hiện. Nó cũng ăn cháo vịt. Và…nó chọn chỗ ngồi cạnh mình.
- Bà tưởng tôi bám đuôi hả?
- Ơ, thế là thế nào ? (mình giật mình vì sự trắng trợn của thằng cha đáng ghét)
- Này, đừng có tưởng bở nhé, nhà tôi cũng đi lối đó. Nhà tôi ở Xuân Thuỷ
- Thì ai bảo gì đâu, ăn đi rồi vào lớp.
Mình ngượng chín cả mặt vì sự sai lầm của mình. Chắc mỗi lần nó đi theo mình là nó buồn cười lắm đấy. Giờ lại còn táo tợn đề cập thẳng vấn đề nữa chứ. Thật không thể chịu nổi người này.
- Ăn xong rồi, ăn sau trả tiền nhá.
- Ơ
- Cảm ơn trước
Mình nhanh nhẹn lau miệng và lao về lớp như một viên đạn. Để mặc nó với 2 bát cháo. Mặc kệ nó có đủ tiền trả hay không, nhưng mình trả thù được món nợ đó, mình đỡ tức.

Một tháng sau
Ngày nhập học, mình há mồm kinh ngạc khi nó và mình học chung một lớp. Tên trong sổ điểm lại chỉ cách nhau có 3 người. Hiếu với Hiền mà, vậy nên kiểm tra hay thi lần nào cũng dễ bị ngồi gần nhau. Trời ơi, đúng là ghét của nào trời trao của nấy thật.

Năm đầu tiên, bọn mình học chỉ là những môn cơ bản. Thầy toán quý mình nên thường được gọi lên làm bài mẫu. Lần nào thầy cũng khen kết quả, nhưng…lần nào nó cũng nói nhỏ đủ nghe khi mình đi qua: “làm ngu thế không biết, may mà đúng được kết quả”. Mình tức nó lắm. Mình tức nó thật.

Năm thứ 2, có rất nhiều chuyện xảy ra khi đời sinh viên gõ cửa. Nhà ở Hà Nội, nên mình không biết cảnh sống ở trọ, mà ước được ở ký túc cũng không được. Ấy vậy mà mình gây ra không ít rắc rối với tất cả mọi thứ xung quanh. Thượng đế trêu ngươi, lần nào cũng là nó. Nó xông ra như anh hùng cứu mỹ nhân. Nó xông ra giải quyết các vấn đề như là việc của nó. Và…mình với nó trở thành bạn thân từ lúc nào.

Thường thì nó đến đón mình đi học, bữa nào có xe máy thì cùng vi vu. Bữa nào có xe đạp thì mỗi đứa một cái. Nó kêu thà chết chứ không đèo mình. Nó bảo mình lần nào ăn gì cũng ăn lắm, nên nặng, nó không đèo nổi. Bữa đó, lớp phải học cả ngày, đứa nào trong lớp cũng uể oải. Vậy là buổi trưa cả hội cùng nhóm đề tài rủ nhau về nhà mình làm lẩu cá nhậu nhẹt, rồi về trường học tiếp. Mùa đông mà, lẩu là đúng nhất. Sinh viên mà, lẩu cá là rẻ nhất.

Lũ con trai phởn trí lấy rượu của bố mình ra uống nên lừ đừ hết cả. Nhà hết giấy ăn, mẹ thật thà đưa cho tụi mình giấy báo để thay giấy ăn đang cần khẩn cấp để còn về đi học. Khổ thân, sau bữa nhậu, đứa nào đứa nấy mặt đen lem luốc, mực từ giấy báo được lau vào mặt, lại dính mỡ nên cả phi đội đều đáng được đưa vào kỷ lục Việt Nam môn trang điểm ấn tượng, hay thật. Rồi còn chỉ nhau cười chế nhạo nữa chứ. Thật là…

Nó hét toáng lên khi mình lo ngại một lũ lừ đừ lên xe về trường đi học. Nó bảo: “Chỉ có tao mới có tư cách đèo mày, tao không say tẹo nào !” Và mình thì tham đi xe máy.

H…u..ỳ..n…h…!!!

Xe máy đổ đánh ầm khi đi qua Sở Thú, chỉ vì tốc độ nhanh và một em bé chạy vụt qua đường. Mình và nó, chìm trong cái vũng nước ổ voi trời mới mưa hôm qua. Mùa đông. Áo len trắng và quần bò xanh đẹp nhất bộ của mình. Thế là xong.

Nó thường không hay ngồi cạnh mình, nó hay ngồi bàn dưới để làm camera quan sát và bình phẩm thì phải. Chỉ có mấy anh chàng dỗi hơi là hay xin ngồi cạnh. Và tất nhiên, lần nào trên đường đi học về, nó đều chê bai và bình phẩm thằng cha nào ngồi cạnh mình.
Nhưng hôm đó nó lại ngồi cạnh.
- Sao hôm nay mày tử tế thế ? Mình hỏi mỉa mai.
- Tao thấy mày ngồi mà nước từ mặt ghế cứ ròng ròng chảy, nước từ áo len ấy. Tao sợ k ai dám ngồi cạnh mày nên tao ngồi thôi.
- Căm thù !!!
Mình rít lên đủ để nó nghe và làm ra vẻ chú tâm vào bài học. Mình ghét nó thế không biết, mình ướt và rét thế này là tại nó hết.

5 phút

10 phút

- Hiếu ơi, tao rét quá, tao về đây, tao không chịu được nữa.
- Tao đưa mày ra ban công hóng gió nhé. Gió một lúc là khô thôi.
- Khô sao được mà khô, tao ướt hết cả 3 lớp rồi đây này.
- Giời ơi, có là gì đâu, tao ướt cả 5 lớp nhé - Rồi nó còn lấy tay ra hiệu để miêu tả - lớp quần bò này, lớp quần đông xuân này, lớp quần đùi này, lớp quần này nữa này, và lớp da tao nữa.
Phải công nhận thế giới này hiếm có ông đàn ông nào trơ trẽn như nó, thô quá thể. Nhưng thì thầm đến thế thôi thì cũng phải đi hóng gió với nó thật. Oái oăm, càng đứng trước gió, càng rét.
- Thôi, nhất quyết là tao về đây, rét quá, tao mà chết là lớp không kịp bầu cán bộ lớp đâu
- Đâu, đưa tao xem nào
- Vớ vẩn, mày cứ đứng đây cho bao giờ khô đủ 5 lớp của mày. Tao về đây. Căm thù…
……
- Khoan đã !!!
Vậy là 2 đứa bùng 3 tiết cuối. Dù sao cũng điểm danh rồi. Hôm đó gió mùa rét lắm, gió cứ tát vào mặt người đi xe máy như thể kẻ thù vậy. Mình dành phải cúi xuống nép vào lưng áo nó. Hai hàm răng va vào nhau cạp cạp.Bỗng nhiên nó vòng tay ra sau cầm tay mình. Nhét vào túi áo nó. Và…nắm chặt tay mình mãi trong túi.
Con đường im lặng
Nó im lặng
Mình im lặng
Chỉ có cái xe máy Đài Loan trùng xích là kêu như tàu hoả.
………….
- Này !
- Hả ?
Bỗng nhiên nó phá cái khoảng lặng rối ren giữa hai đứa làm mình bị dứt ra khỏi luồng suy nghĩ:”Nó đang có ý đồ gì đây !”
- Tao thấy mày rét quá thì mới nắm tay thôi đấy nhé.
- Ừ, thì mày có cái vị gì đâu mà tao phải nghe giải thích – Mình bực mình bật lại – Tao nghĩ mày như em trai tao nên mới để yên đấy chứ.
- Ờ, tao cũng nghĩ mày là chị gái nên mới nắm tay đấy nhé. Đừng có hiểu lầm.

…..Khoảng không lại im lặng….
- Này !!
- Gì ???
- Nhưng mà tao dặn trước nhé - lại là nó với cái giọng cẩn trọng – Mày không được yêu tao đâu đấy !
- Ơ, cái thằng này, mày bị dở hơi à ? - Mình tức khí – Tao điên à mà yêu mày.
- Thì đấy là tao cứ dặn trước.
- Đồ dở hơi !!!

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng kể từ đó cứ thằng cha nào trong lớp có ý định cưa mình là nó lại bình phẩm, những hôm hai đứa tổ chức nấu cái gì đó cùng ăn nó lại lôi ra chê bai dè bửu. Về sau, quá đáng hơn, kể cả những anh khác hay ngồi ngoài quán của mẹ, nó cũng liệt người ta vào dạng xấu xa hết chỗ nói. Còn nó, lâu lâu lại thấy đèo một cô tới nhà mình chơi, hôm sau lại hỏi: “Trông thế nào? Được không ?” Mình trả đũa: “Xì, dây thần kinh tình yêu của mày bị đứt à? Thế mà cũng chọn” . Và …lại không thấy cô bé ấy xuất hiện nữa.

Năm thứ 3
Gia đình nó có chuyện, nó phải bỏ dở chuyện học hành để sang định cư bên Nga với gia đình. Ngày nó lên máy bay mình không tiễn, chỉ tối hôm trước hai đứa rủ nhau đi uống café mà thôi.
- Dạo tết tao thấy lá số của mày cũng được đấy chứ. Thôi, mày đi nước ngoài cho rộng tầm mắt. Mừng cho mày
- Số tao lận đận lắm. Trong lá số ấy người ta bảo: năm tao 30 tuổi làm ăn sẽ lụi bại, năm tao 40 tuổi mới có vẻ gỡ gạc được, năm tao 50 tuổi mới có tí của để, năm tao 60 tuổi mới làm ăn được. Lấy đâu ra mà được.
- Ơ, tao nhớ là họ nói năm mày 65 tuổi sẽ đại cát đại lợi mà. Mày cứ đi đi. Bao giờ 65 tuổi thì về gặp tao nhé.
- Không ạ, để tao mốc à?
- Tao có bảo mày để mốc đợi ngày nắng thì mang ra phơi đâu. Chỉ bảo mày và tao sẽ chờ nhau ở cuối con đường tình mà.
- Ừ, năm 2 đứa mình 65 tuổi nhé.
Cả hai đứa cùng cười, nhưng không hiểu sao trong lòng mình muốn khóc. Chả hiểu vì cái gì. Còn nốt một năm nữa thôi là ra trường rồi, nhưng nó và mình sẽ không còn được cùng đi bảo vệ đồ án tốt nghiệp nữa, không còn ai chiều về rủ mình xà vào hàng bánh chuối trên đường Láng nữa, không còn ai mắng mình là Hiền tồ tẹt nữa.

Đêm hôm ấy, café làm mình mất ngủ. 1h sáng, nó gọi điện cho mình, hai đứa lại tâm sự đến 2h sáng. Tâm sự cũng không phải, tâm sự gì mà thi nhau nói xấu thầy cô ở trường.

Nó đi, và chẳng còn ai bình phẩm các chàng trai đến cưa mình nữa.

Thi thoảng, nó vẫn gọi điện về. Chứ mình làm gì có tiền mà gọi cho nó.

Bốn năm sau,
Vô tình nó gọi về trước ngày mình cưới một tuần. Nó không bình luận gì cả. Chỉ hỏi: “có hoãn được 2 tháng để chờ tao về không?” Mình trả lời: “Không ! cái này do người lớn quyết định”. Nó bảo: “Ừ, thế thôi, chúc mày hạnh phúc”. Cúp máy, tự dưng mình lại muốn khóc.

Hai ngày trước khi cưới,
Mình và chú rể tương lai lên thăm bà nội đang điều trị tai biến mạch máu não trong viện. Mình có kể với bà rằng:”Thằng Hiếu mấy hôm trước có gọi về chúc cháu hạnh phúc bà ạ .”Bà chỉ cười gật gật thôi. Trước khi về, khi chú rể xuống lấy xe, bà nắm lấy tay mình thì thầm:
- Hôm hai đứa chúng mày rủ nhau đi uống café tạm biệt ấy, lúc mày đang chỉnh trang trên gác, nó có bảo với bà rằng: Chỉ vì tự ái một câu nói đùa mà cháu mất hết bà ạ”

Con đường về, vẫn đoạn đường toàn mùi bánh chuối rán, tự dưng mình bật khóc. Lần này, mình khóc vì hai đứa dở hơi ngày nào nắm tay nhau, không phải ướt vì mưa cho nó ra dáng lãng mạn một tí, mà là ướt vì ngã xe máy.

Hai năm sau,
Nó mời mình ăn cưới nó chỉ trước có 2 ngày. Dạo nó về nước được một năm, cũng đèo cô bé đó đến nhà mình. Và giới thiệu là chị gái. Không biết trùng lặp hay sao ấy, trước nó cũng bảo là coi mình như chị gái mà. Mình hết ngạc nhiên lại đến sượng sùng.

Đêm trước hôm nó cưới,
Tâm trạng mình cứ thế nào ấy, buồn kiểu gì khó tả lắm. Đàn bà thật phức tạp và tham nữa. Mình lên mạng và tâm sự với một người bạn trong thành phố Hồ Chí Mình, mình bảo:
- Chắc là buồn vì tham, giờ phải chia sẻ thằng bạn thân cho cô gái khác rồi.
- Mất hẳn chứ chia sẻ đâu mà chia sẻ.

Câu trả lời làm mình như bị giật ra khỏi u mê. Ừ, lấy đâu ra mà chia sẻ. Mất hẳn rồi. Cảm giác lúc này cứ như bị ai móc túi cái gì thật quý giá. Tiêng tiếc thế nào ấy. Kỳ cục thật.

Tập 9: Qua rồi mộng mơ

Vậy là mình và chàng đã hết những tháng ngày tán tỉnh nhau. Giờ thì tính tốt tính xấu phơi bày ra hết rồi. Buồn cười thật, chàng tỏ vẻ khó chịu khi thấy mình mặc váy đi làm và ngồi cả buổi với cái game mobile mỗi lần sang chơi với bố vợ.

…Lười…

Thật ra thanh niên bây giờ ai chẳng lười, không riêng gì mình, không riêng gì chàng. Sau hai tháng làm con dâu mới, mẹ chồng cuối cùng cũng cất lời vàng ngọc:
- Thôi, cô không phải dậy sớm quét nhà nữa đâu nhé. Cô cứ lạch cạch làm tôi muốn ngủ thêm cũng khó. Trời mùa đông thế này ai mà chịu được. Từ mai trở đi luôn nhé.
- Dạ !!!
Cái dạ đầy biết ơn và từ tốn. Không biết mẹ có nhận thấy cái dạ đó đang kiềm chế nhiều tiếng reo hò trong lòng mình hay không. Nhưng cũng kể từ đó, mình chỉ dậy trước giờ đi làm 1 tiếng đồng hồ thôi.

Chàng cũng lười, ngày yêu mình thì chàng chăm lắm. Mình mà làm cái gì một mình, chỉ cần lườm chàng một phát là chàng vội vàng lao ra phụ một tay ngay. Có lần sang nhà mình ăn trực, (hí…hí…vì sang chơi mời ở lại ăn cơm lại vâng ngay chẳng là ăn trực thì là gì?) thấy mẹ mình đang đứng nấu nướng liền sán tới kêu “làm gì cho con làm với.” Rồi dưới sự đảo mắt điều khiển của mình, chàng lao vào chậu rửa bát như một viên đạn.

một phút…

hai phút…..

ba phút……
….


Chàng chạy lại, mắt tái dại, cắt không còn hột máu, thì thầm vào tai mình:
- Em ơi, chết dở rồi, anh có chuyện này muốn nói với em.
- Anh không làm nốt đi còn bỏ dở để ra đây là gì?
Mình tỏ ra khó chịu khi thấy chàng chưa hoàn thành xong công việc. Có mấy cái bát thôi mà lười thế …

- Anh….anh ….bị đứt tay rồi.
Chàng e dè chìa ngòn tay bị con dao do chàng cọ vừa cứa. Mình la lên……tất nhiên, cả nhà lại xúm vào, cuống quýt băng bó. Làm như tai nạn chiến tranh không bằng. Từ lần ấy trở đi, mẹ không cho chàng mỗi lần sang chơi làm bất kỳ việc gì nữa. Mãi về sau, mình mới nghĩ, có thể chàng cố tình để đỡ phải làm chăng?



Giờ, khi lấy nhau về rồi, không còn chàng trai tội nghiệp ngày nào nữa. Mà thế vào đó là một ông chồng vừa lười vừa khó tính. Hai vợ chồng có pha tách trà ngồi uống với nhau thì trong đầu đã phải toan tính xem kiếm cớ gì đây để kẻ kia đi rửa chén sau bữa tiệc rồi. Hay thật, đúng là hôn nhân khác ngày yêu quá thể.


Tính chàng bừa bãi, rất hay lấy đồ mà không để vào chỗ cũ. Đi làm, thay cái quần đùi ra cũng vứt luôn ra sàn nhà rồi kệ nó ở đó. Mình đi theo dọn dẹp cũng điên tiết. Thể nào cũng có ngày mình cầm cầm cái quần đùi của chàng ném ra ngoài cửa sổ.

…tình yêu thời hậu chiến…

Không ai yêu nhau mà không từng một lần đi ăn tiệm. Đôi khi không phải vì thích món ăn đó, mà là vì thích được đi với nhau. Và tất nhiên, phong tục Á Đông, người đàn ông thường là người trả tiền.

Không hiểu sao mình cũng thế, mình thích đi ăn mà chồng là người trả tiền, cho dù lĩnh lương lần nào mình cũng lột sạch của chàng, cho dù mình luôn là người lừa chàng đi ăn tiệm.

- Alô, anh à, tới ngay số 9 Văn Cao nhé !
- Việc gì thế em – Chàng ngơ ngác hỏi – Anh trưa nay bận lắm !
- Việc gấp lắm. Em cần anh !

Chàng hớt hải lao từ cơ quan về phố Văn Cao. Đàn ông mà, mình biết, chàng hẹn bia hơi với lão Vân - bạn nối khố - chứ bận gì đâu. Khi nào chàng bận thật sự, thì chàng sẽ nói việc đó là việc gì rồi, hoặc chàng nhờ ai đó chạy qua chỗ mình, chứ chàng không nói chung chung như thế.

Nhìn cái dáng thân yêu đứng ngơ ngác ngoài đường, trước cửa quán tìm kiếm mà thương quá. Nhưng qua khung cửa kính tầng 2, làm sao chàng thấy được ánh mắt có mùi của sự đắc thắng này.

- Anh à, sao lâu thế, gấp lắm rồi
- Ơ, em đang ở đâu, lại vượt đèn đỏ à? lại bị công an tóm à ?
- Không, lên tầng 2 đi anh, em sắp gọi món rồi,
- Ơ…sao em bảo có việc gấp ?
- Thì em đói quá em bảo gấp chứ sao? Em đói không quan trọng với anh à?

Bữa trưa thật bất ngờ với chàng và thật vui với mình. Đôi khi mình thích hâm nóng tình yêu bằng cách trêu tức chàng hoặc làm những chuyện không ai nghĩ ra. Tình yêu thời hậu chiến mà, mỗi người đã không còn mới lạ ở người kia nữa. Nên mỗi một bất ngờ lại là một lần làm mới thôi.

- No quá, cảm ơn em nhé !
- Anh trả tiền đi rồi về
- Ơ…em mời anh mà…
- Xì…thế anh không phải là đàn ông à, để em đứng lên trả tiền mọi người sẽ nhìn anh chứ không nhìn em đâu nha
- Nhưng…em lột hết của anh rồi mà.
- Kiểu gì chẳng còn
- Ừm, em tinh quái lắm, đã lột hết lương, còn đẽo dần lậu. Em cứ thế này anh chết đấy.
- Vâng, anh chết em vẫn còn trẻ, còn nhiều cơ hội đi lấy chồng nữa mà.

Chàng biết thua rồi, chàng chấp nhận trả tiền. Nhưng lần sau, chắc chắn không rủ đi ăn bằng bài cũ được nữa. Chàng sẽ cảnh giác hơn. Nhưng mình lại càng có nhiều bài hơn, miễn sao đẽo được hết lậu của chàng. Mình mà, “ở đây, ai là tướng ?”
Khà …khà….

Giờ cái quán số 9 Văn Cao đã đổi chủ rồi, trở thành quán bia hơi, mỗi lần đi qua đó, lại tủm tỉm cười và…nhớ chàng !

(Còn tiếp)...

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569