Chữa bệnh cho bé

Chữa bệnh cho bé
Mỗi ngày biết một bệnh

Bé biếng ăn quá

Bé biếng ăn quá
Phương pháp giúp con ăn ngon

Nuôi con thành tài

Nuôi con thành tài
Bí kíp nuôi con dạy con thông minh

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Anh và em cùng con của chúng ta...

Không kịp tha thứ

02/08/2010



Háo hức dẫn Chiến về ra mắt gia đình bao nhiêu thì trái tim tôi quặn thắt lại bấy nhiêu khi đón nhận sự thật phũ phàng: chị dâu tôi chính là người yêu cũ của anh.

Vẫn biết tất cả đã trở thành quá vãng song lòng tôi cứ rối bời như lửa đốt. Bữa cơm thịnh soạn mà gia đình tôi chuẩn bị thết đãi Chiến với tư cách một thành viên mới đâu ngờ lại đánh dấu một bước ngoặt định mệnh trong tình cảm của chúng tôi.

Chiến nhẹ nhàng nắm tay tôi: “Mối tình đầu bây giờ chỉ còn là những kỉ niệm đẹp thôi thúc anh phải trân trọng, gìn giữ những gì mình đang có. Kể từ khi gặp em, anh đã xác định sẽ dâng trọn cả tâm hồn và thể xác anh cho em với tất cả sự chân thành, mãnh liệt. Hãy tin anh!”.

Tôi ngước mắt nhìn Chiến rồi vội vàng quay đi cố che giấu những phong ba, bão tố đang cuồn cuộn trong lòng... Hình ảnh Chiến và chị dâu từng một thời tay trong tay đắm đuối, nồng nàn cứ ám ảnh, dày vò tôi. Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng thấy họ trao nhau ánh mắt đắm đuối, vòng tay tình tứ và cả những nụ hôn ngọt ngào, lãng mạn.

Tôi thầm xót xa cho thân phận “đến sau” của mình.

Mỗi dịp cả gia đình quây quần bên nhau tôi cứ có cảm giác chị dâu đang nhìn mình với ánh mắt ngạo mạn xen lẫn chút coi thường.

Hơn một năm qua, kể từ ngày anh trai yên bề gia thất, chúng tôi luôn gắn bó thân thiết song khi biết rõ mối quan hệ ngày trước giữa chị và Chiến thì dường như có một khoảng cách vô hình luôn ngăn cản tôi và chị. Nói đúng hơn tôi không vượt qua được sự tức tối, ghen tị nên cố tình hờ hững, lạnh nhạt.

Ngay cả những giây phút trong vòng tay ấm áp của Chiến tôi vẫn không xua đuổi được sự ghen tuông, ngờ vực nhức nhối tâm can. Phải chăng tôi chỉ là vật thay thế khoả lấp nỗi cô đơn, trống trải của Chiến sau khi mối tình đầu tan vỡ?

Gặp lại “người xưa”, liệu từ sâu thẳm trái tim Chiến những bồi hồi, thổn thức có được khơi dậy lại? Ánh mắt đằm thắm, những lời thề thốt, hứa hẹn anh giành cho tôi xuất phát từ đáy lòng hay chỉ là đầu môi, chót lưỡi nhằm đánh gục sự ngây thơ, nông nổi của tôi, một đứa con gái lần đầu tiên đặt chân vào lãnh địa tình yêu?... Hàng loạt câu hỏi dồn dập dội về đẩy tôi vào nỗi hoang mang, tuyệt vọng.

Tôi rất yêu Chiến và không bao giờ muốn để mất anh song lại không thể thanh thản đón nhận anh như trước đây.

Có lần Chiến thành thật thổ lộ đã từng yêu một người con gái song phải chia tay chỉ vì cả hai quá hiếu thắng, cố chấp và anh đề nghị tôi đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó.

Tôi cũng chưa một lần hờn ghen với quá khứ của anh cho đến ngày phát hiện ra sự thật người mà Chiến kể lại chính là chị dâu mình... Những suy nghĩ rất đỗi nhỏ nhen tầm thường đã khiến tôi ngày càng trượt dài hơn vào những ấm ức. Tôi không chỉ đánh mất chính mình mà còn vô tình tự chế ra độc dược huỷ hoại tình yêu mà bấy lâu tôi nâng niu, tôn thờ.

Để giải toả tức tối, hằn học tôi nghĩ ra đủ mưu kế nhằm hạ thấp danh dự của chị dâu và lôi kéo bố mẹ, anh trai đứng về phía mình. Sự độc địa của tôi không ít phen làm chao đảo tổ ấm bé nhỏ mà anh chị vừa tạo dựng nên. Nhưng rồi tình yêu, lòng bao dung đã giúp anh trai tôi đủ tỉnh táo, tự tin để hiểu ra vợ mình không có lỗi. Hơn nữa đứa con trai bụ bẫm, kháu khỉnh là cầu nối để mối quan hệ của họ khăng khít, gắn bó trở lại...

Tôi chẳng đoái hoài tới ánh mắt ngày càng hụt hẫng, thất vọng của Chiến. Khoảng cách giữa chúng tôi cứ xa dần, xa dần.

Cho đến kỉ niệm tròn hai năm ngày Chiến ngỏ lời yêu thương tôi mới phần nào bừng tỉnh nhận ra sự vô lí đáng trách của mình. Tôi hồi hộp mong ngóng bước chân Chiến từ sớm với dự định sẽ nói cùng anh lời xin lỗi và hứa hẹn gạt sang một bên mọi dư âm buồn để cùng anh hướng tới tương lai. Song đến tận khuya Chiến vẫn bặt vô âm tín.

Tôi chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì chuông điện thoại reo vang. Đầu dây bên kia Chiến lên tiếng bằng giọng khàn khàn của một kẻ say: “Mình chia tay đi, như thế cả hai sẽ cảm thấy thanh thản hơn. Anh không muốn vì anh mà tình cảm gia đình em rạn nứt, càng không muốn sau này chúng ta day dứt, khó xử... Anh đã chuyển công tác rồi! Chúc em hạnh phúc...”.

Tôi chưa kịp nói cùng Chiến những điều mà tôi cần phải nói thì anh đã cúp máy. Tôi cuống quýt gọi lại nhưng kể từ giây phút ấy số máy đó không còn liên lạc được nữa...

Theo Phụ nữ Việt Nam

1 tin nhắn:

sua may giat tai nha nói...

Sự tiếc nuối muộn màng.

15:34 1 tháng 10, 2013

Đăng nhận xét

 

2009 ·Vợ chồng trẻ - Làm cha mẹ - Mẹ và bé - Cha mẹ trẻ - Vochongtre.com | Nội dung do các Bác sĩ mê con nít. Liên hệ suckhoegd@gmail.com | Quảng cáo: Mr.Cường 0944.462.569